NỮ QUYỀN LÀ CÔNG CỤ CỦA GIỚI TÀI PHIỆT

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Bấy lâu nay, bạn luôn bị nhồi nhét rằng học thuyết nữ quyền là biểu tượng của cuộc chiến chống lại sự áp bức, chống lại chế độ phụ hệ và bảo vệ quyền lợi cho phụ nữ. Nếu đúng như vậy, lẽ ra kẻ thù số một của chúng phải là các tập đoàn tư bản lớn – nơi vốn được coi là thành trì của chế độ phụ hệ. Thế nhưng, hãy mở to mắt ra mà nhìn vào thực tế: lũ nữ quyền chưa bao giờ chĩa mũi dùi vào các tập đoàn. Chúng chỉ ra rả về việc phá vỡ “trần thủy tinh”, đòi đưa thêm phụ nữ vào chiếc ghế CEO hay hội đồng quản trị của các tập đoàn nghìn tỷ. Tuyệt nhiên, chúng chưa bao giờ đấu tranh cho những quyền lợi sát sườn của những người mẹ lao động bình dân như chế độ nghỉ thai sản có lương hay nhà trẻ tại nơi làm việc. Mối quan tâm của chúng chỉ hướng về đỉnh tháp của sự giàu sang, những vấn đề mang tính chất của kẻ trúng độc đắc, chứ không phải nỗi lo cơm áo gạo tiền của những người phụ nữ lao động chân chính.

LIÊN MINH MA QUỶ: KHI TƯ BẢN NUÔI DƯỠNG NỮ QUYỀN

Tại sao các tập đoàn sẵn sàng chi hàng đống tiền để vận động hành lang giảm thuế, xóa bỏ các quy định ràng buộc, nhưng chưa bao giờ chi một xu để chống lại phong trào nữ quyền? Đơn giản là vì giữa nữ quyền và giới tư bản tồn tại một bản khế ước không xâm phạm lẫn nhau, một cuộc hôn nhân vụ lợi đầy quỷ quyệt. Các tập đoàn rước lũ nữ quyền vào thông qua các bộ phận nhân sự dưới cái mác “chống quấy rối tình dục”. Đây thực chất là một vũ khí hoàn hảo để kiểm soát nhân viên. Dưới những quy định cực đoan này, bất kỳ một lời chào hỏi vô hại, một câu đùa xã giao hay một email thông thường giữa đồng nghiệp nam và nữ đều có thể bị bóp méo thành bằng chứng quấy rối. Doanh nghiệp có thể dễ dàng tống cổ bất kỳ nhân viên nào họ muốn mà không phải trả một xu tiền trợ cấp thất nghiệp, đồng thời hủy hoại hoàn toàn danh tiếng của người đó.

Nhưng đó mới chỉ là cái lợi nhỏ, cái lợi khổng lồ mà giới tư bản có được từ nữ quyền chính là việc kéo sụt chi phí lao động. Là một người làm kinh doanh lâu năm, đã từng quản lý và tuyển dụng hàng trăm con người, tôi hiểu rất rõ rằng chi phí lớn nhất của mọi doanh nghiệp luôn là tiền lương và phúc lợi cho nhân viên. Quy luật cung cầu của thị trường rất đơn giản: khi lượng lao động cho một vị trí tăng lên, giá trị của sức lao động đó sẽ tự động giảm xuống. Hãy làm một bài toán giả định: nếu trong một thị trường có 10 lao động trình độ cao, khi các phụ nữ quyết định nghỉ việc để thực hiện thiên chức sinh con, thị trường sẽ khan hiếm lao động và các doanh nghiệp buộc phải cạnh tranh, đẩy mức lương lên cao để lôi kéo những người còn lại. Giới tư bản không bao giờ muốn điều đó xảy ra, họ cần một thị trường luôn dư thừa lao động để giữ mức lương ở mức thấp nhất có thể.

CÁI BẪY “SỰ NGHIỆP” VÀ SỰ PHẢN BỘI THIÊN CHỨC LÀM MẸ

Chính vì thế, giới tư bản cực kỳ yêu thích nữ quyền, bởi vì phong trào này không hề khuyến khích phụ nữ ở nhà sinh con và chăm sóc gia đình. Ngược lại, chúng dùng truyền thông để tẩy não, ép buộc phụ nữ phải lao ra đường cống hiến thanh xuân cho các tập đoàn, hy sinh gia đình và con cái để đổi lấy cái gọi là “sự nghiệp”. Đó là lý do tại sao các ông trùm tư bản không tiếc tiền tài trợ cho các cuộc tuần hành, các dự án thúc đẩy phụ nữ tham gia vào ngành STEM (Khoa học, Công nghệ, Kỹ thuật và Toán học). Ngành STEM là nơi doanh nghiệp phải trả lương rất cao cho kỹ sư vì nhân lực khan hiếm. Bằng cách tài trợ vài trăm nghìn đô la cho các chương trình nữ quyền để lôi kéo phụ nữ vào ngành này, giới tư bản có thể tiết kiệm được hàng trăm triệu đô la chi phí nhân công khi thị trường lao động bị bão hòa. Nữ quyền, dưới lớp vỏ bọc cứu rỗi phụ nữ, thực chất đang làm tay sai để giúp tư bản bóc lột sức lao động với giá rẻ mạt.

Sự đạo đức giả của lũ nữ quyền còn lộ rõ ở chỗ chúng luôn rêu rao về quyền tự do lựa chọn của phụ nữ, nhưng chúng lại khinh miệt và sỉ nhục những người phụ nữ chọn ở nhà làm mẹ, làm nội trợ toàn thời gian. Chúng định nghĩa một người phụ nữ thành công bắt buộc phải là một kẻ có vị trí trong tập đoàn, còn những người mẹ hiền lành chăm con thì bị coi là lạc hậu, kém cỏi. Để phục vụ cho guồng quay của chủ nghĩa tư bản, chúng sẵn sàng tài trợ cho các dưỡng đường phá thai hơn là việc đấu tranh để luật pháp ban hành chế độ nghỉ thai sản có lương. Mỹ là một trong những quốc gia hiếm hoi thuộc khối các nước phát triển không có luật bắt buộc trả lương cho thời gian nghỉ thai sản, và lũ nữ quyền cấu kết với tư bản cũng chẳng thèm mảy may thay đổi điều đó. Đừng lầm tưởng nữ quyền là bảo vệ phái yếu, nó chỉ là một công cụ tàn nhẫn của chế độ đầu sỏ và giới tài phiệt nhằm tối đa hóa lợi nhuận, một khối u ác tính đang gieo rắc sự hủy diệt lên nền tảng gia đình truyền thống của xã hội chúng ta.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết