Hãy tỉnh táo lại đi và nhìn thẳng vào thực tế, đừng để những luận điệu xáo rỗng ngoài kia dắt mũi. Phong trào nữ quyền thời nay đang liên tục nhồi nhét vào đầu xã hội những “huyền thoại” mà chúng tự gắn mác là vấn đề xã hội nhức nhối. Nhưng bạn phải hiểu bản chất này: cái gọi là “vấn đề xã hội” đó thực chất chỉ xoay quanh và phục vụ cho một nhóm đối tượng duy nhất – những người phụ nữ có học thức, có điều kiện kinh tế, thích tiêu dùng và đang làm việc tại các đô thị lớn. Nữ quyền không hề quan tâm đến những người mẹ nghèo khổ hay những người phụ nữ ở các vùng quê nghèo. Chúng liên tục nhai đi nhai lại những luận điệu này một cách vô tận, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ đưa ra được bất kỳ một giải pháp thực tế nào. Đơn giản là vì chúng đang cố tình duy trì những vấn đề vốn dĩ đã biến mất từ hàng thập kỷ trước, hoặc thậm chí là chưa từng tồn tại, nhằm mục đích duy trì sự tồn tại và trục lợi cho chính tổ chức của chúng.
SỰ THẬT VỀ LUẬT PHÁP VÀ CÁI BẪY SỐ LIỆU TRUNG BÌNH
Cái gọi là “khoảng cách thu nhập” giữa nam và nữ chỉ là một trò lừa bịp không hơn không kém. Tôi muốn bạn hiểu rằng tại Mỹ hay các nước phương Tây, ngay từ Đạo luật Trả lương Bình đẳng năm 1963, pháp luật đã nghiêm cấm việc trả lương khác nhau cho đàn ông và phụ nữ khi họ làm cùng một công việc. Ngày nay, bộ phận nhân sự tại các tập đoàn lớn luôn phải kiểm tra cực kỳ nghiêm ngặt để đảm bảo không có bất kỳ sự chênh lệch lương bổng nào dựa trên giới tính hay sắc tộc. Bất kỳ công ty nào vi phạm sẽ phải đối mặt với những vụ kiện tụng khổng lồ có thể dẫn đến phá sản, chưa kể đến sự giám sát chặt chẽ từ các cơ quan chính phủ và tổ chức phi chính phủ. Do đó, việc phụ nữ bị trả lương thấp hơn đàn ông cho cùng một vị trí là điều hoàn toàn không tồn tại.
Tuy nhiên, các nhà nữ quyền thường lôi con số thống kê ra để lòe bịp dư luận, rằng phụ nữ chỉ kiếm được 77 đến 83 xu so với mỗi 1 đô la của đàn ông. Đúng, đó là con số chênh lệch về mức thu nhập trung bình tổng thể, nhưng nó lại bắt nguồn từ những lý do cực kỳ hiển nhiên mà họ cố tình lờ đi. Đầu tiên là do sự lựa chọn nghề nghiệp khác nhau giữa hai giới. Đàn ông có xu hướng lao vào các ngành STEM (Khoa học, Công nghệ, Kỹ thuật và Toán học) – những ngành có mức thu nhập cao vượt trội. Trong khi đó, phụ nữ lại có xu hướng chọn các ngành khoa học xã hội hoặc y tế, chăm sóc sức khỏe. Thực tế xã hội hiện nay là một kỹ sư luôn được trả lương cao hơn nhiều so với một giáo viên hay một y tá, đó là quy luật của thị trường chứ không phải là sự phân biệt đối xử.
Bên cạnh đó, dù xã hội có nỗ lực thúc đẩy, tạo ra vô số chương trình khuyến khích và tạo mọi điều kiện để phụ nữ tham gia vào các ngành STEM, nhưng thực tế là họ đơn giản là không muốn học và không muốn làm những công việc đó. Bạn cũng cần tỉnh táo để nhận ra một động cơ kinh tế khác: các công ty rất hào hứng chào đón phụ nữ vào ngành kỹ thuật không phải vì họ cao thượng, mà vì theo quy luật cung cầu, khi lượng lao động nữ đổ vào đông thì tiền lương của ngành đó sẽ bị kéo giảm xuống, giúp doanh nghiệp tiết kiệm chi phí. Thậm chí, các nghiên cứu tâm lý học đã chứng minh rõ ràng: khi gửi các hồ sơ xin việc giống hệt nhau, chỉ thay đổi tên nam và nữ, các hồ sơ mang tên nữ luôn nhận được số lượt gọi phỏng vấn cao hơn hẳn. Các công ty đang tìm mọi cách để tuyển dụng phụ nữ nhằm chứng minh họ không phân biệt giới tính, chứ hoàn toàn không có chuyện chèn ép ở đây.
BẢN CHẤT SINH HỌC VÀ LÝ DO TỒN TẠI CỦA NỮ QUYỀN
Sự chênh lệch thu nhập thực sự chỉ bắt đầu xuất hiện khi con người ta bước sang tuổi 30, còn ở độ tuổi đôi mươi ngay sau khi tốt nghiệp đại học, phụ nữ thậm chí còn có thu nhập trung bình cao hơn nam giới. Nếu thực sự có một hệ thống phân biệt đối xử thâm căn cố đế, thì phụ nữ đã phải nhận lương thấp hơn ngay từ khi mới bước chân vào thị trường lao động rồi. Lý do của sự sụt giảm sau tuổi 30 nằm ở bản năng sinh học thuần túy: phụ nữ bước vào giai đoạn sinh con, họ chủ động giảm giờ làm, bớt ôm đồm công việc để tập trung chăm sóc con cái. Ngược lại, đàn ông khi lên chức bố lại phải gánh vác trách nhiệm lớn hơn, họ buộc phải cày cuốc, làm việc điên cuồng hơn để mang lại nguồn lực kinh tế nuôi sống gia đình. Đây là sự lựa chọn mang tính tự nguyện và phù hợp với thiên chức tự nhiên của mỗi giới, chứ không có một sự bất công nào ở đây cả.
Nhưng những kẻ nhân danh nữ quyền tuyệt đối không bao giờ muốn bạn thấy được sự thật trần trụi này. Bởi vì một khi xã hội nhận ra khoảng cách thu nhập chỉ là một huyền thoại và mọi thứ đều vận hành theo đúng quy luật sinh học và thị trường, thì phong trào nữ quyền sẽ hoàn toàn mất đi lý do để tồn tại. Chúng cần cái “huyền thoại” này như một chiếc phao cứu sinh, như một công cụ để kích động sự bất bình đẳng giả tạo. Có như vậy, chúng mới tiếp tục ngửa tay xin tiền tài trợ từ các quỹ, duy trì các tổ chức, và kiếm lợi từ các khóa học hay các ngành học vô bổ trong trường đại học. Đừng để bản thân trở thành những con cừu non bị dắt mũi bởi những trò bịp bợm nhân danh công lý xã hội đó.
