Tôi sẽ nói cho bạn nghe một sự thật trần trụi về điểm yếu chết người của đàn bà, thứ mà tôi gọi là “Kryptonite” của họ. Nếu bạn nắm được điều này, bạn có thể xoay chuyển một người phụ nữ trong lòng bàn tay, khiến họ phục tùng vô điều kiện. Nhìn vào những kẻ như Charles Manson hay những tên ma cô ngoài kia mà xem. Tại sao những gã thấp bé, nghèo khổ, thậm chí là cặn bã lại có thể khiến những cô nàng xinh đẹp tự nguyện làm nô lệ tình dục, thậm chí là xăm tên chúng lên người? Không phải vì chúng giỏi giang gì, mà vì chúng biết cách đánh vào bản năng tiến hóa sâu thẳm nhất của phái nữ.
Bản năng của đàn bà là tìm kiếm sự an toàn thông qua sự công nhận của vòng lặp xã hội. Đàn ông chúng ta khẳng định giá trị bằng tiền bạc, địa vị và đế chế tự thân xây dựng. Nhưng đàn bà thì khác, họ sống dựa vào cái nhìn của người đời. Với họ, việc bị cộng đồng ruồng bỏ, bị cô lập còn đáng sợ hơn cả cái chết. Đó là lý do tại sao những cô gái mới lớn có thể tự tử chỉ vì bị bạn bè tẩy chay. Họ bị lập trình để lệ thuộc vào cảm giác thuộc về một nhóm nào đó để đảm bảo sự sinh tồn cho bản thân và con cái sau này.
Chiêu bài nham hiểm nhất nhưng hiệu quả nhất chính là tách một người đàn bà ra khỏi mọi mối quan hệ xã hội của cô ta. Khi bạn cắt đứt sợi dây liên kết của cô ta với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và biến mình thành điểm tựa duy nhất, bạn đã chiếm hữu được ẻm. Lúc đó, bạn không chỉ là người yêu, bạn là cả thế giới, là hệ sinh thái duy nhất của cô ta. Để không bị vứt bỏ khỏi “thế giới” duy nhất đó, cô ta sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì, kể cả những việc nhục nhã hay điên rồ nhất.
Bọn ma cô (pimp) chẳng cần dùng đến bùa ngải hay trí tuệ siêu phàm gì cả. Chúng chỉ nhắm vào những con cừu lạc đàn, những đứa con gái bỏ nhà đi hoặc bị xã hội gạt ra lề. Chúng mang lại cho họ một cảm giác gia đình giả tạo, một cộng đồng dù rách nát nhưng lại là tất cả những gì họ có. Khi đó, chỉ cần một lời đe dọa đuổi đi, người đàn bà sẽ cam chịu ra đường bán thân để mang tiền về cho gã đàn ông đó. Họ không nhận ra mình bị bóc lột, họ chỉ sợ cảm giác bị cô lập một lần nữa.
Tôi đã từng chứng kiến cảnh này, khi nói chuyện với một cô gái đứng đường. Cô ta tôn thờ gã ma cô của mình vì gã đã “giải cứu” khi cô ta cô độc giữa thành phố lớn. Dù bị lợi dụng, cô ta vẫn bao biện cho gã vì gã mang lại cho cô ta một điểm tựa tinh thần. Đàn ông chúng ta có thể sống độc lập, bị ghét bỏ vẫn có thể ngẩng cao đầu mà bước tiếp. Nhưng đàn bà, một khi mất đi sự kết nối xã hội, họ sẽ phát điên và trở nên cực kỳ dễ bị thao túng.
Nói ra điều này không phải để bạn đi hãm hại ai, mà để bạn hiểu rõ bản chất của thế giới này. Đàn bà là nô lệ của cảm xúc và nhu cầu thuộc về. Một nữ hoàng cũng có thể trở thành kẻ thấp hèn nếu bị bứng ra khỏi môi trường của mình và đặt vào một vòng xoáy tăm tối do bạn tạo ra. Tôi thấy tội nghiệp cho họ vì sự yếu đuối này, nhưng đó là sự thật sinh học không thể chối cãi. Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của việc cô lập và thao túng tâm lý dựa trên nỗi sợ bị bỏ rơi của họ.
