Dấu hiệu số 1 nhận diện kẻ độc hại !
Tôi cam đoan với bạn rằng bất kỳ kẻ độc hại nào từng xuất hiện trong đời bạn đều sở hữu chung một bản chất: đó là sự vô ơn. Chúng là những kẻ không bao giờ biết trân trọng bất cứ điều gì bạn đã làm cho chúng. Chắc chắn bạn đã từng hết lòng vì loại người này: bạn chống lưng cho chúng khi chẳng ai thèm đoái hoài, bạn cho chúng vay tiền khi cả thiên hạ quay lưng, và bạn ngồi hàng giờ nghe chúng lải nhải về những câu chuyện điên rồ với người yêu cũ. Bạn coi chúng là anh em, là tri kỷ, là gia đình và nghĩ rằng hai bên sẽ mãi có nhau.
Nhưng cuối cùng thì sao? Bạn phát hiện ra gã đó đi nói xấu sau lưng, đâm sau lưng, thậm chí là tìm cách tán tỉnh cả bồ bạn. Đó là hành vi của một kẻ có giá trị thấp, kẻ sẵn sàng lợi dụng sự tử tế của bạn rồi quay xe cắn bạn. Chuyện này không chỉ xảy ra ở đàn ông. Bạn chắc chắn đã nếm trải điều này với những cô người yêu cũ – những người mà bạn đã dâng hiến cả thế giới, sống vì họ, hi sinh từng năm tháng cuộc đời. Để rồi cô ta sẵn sàng đạp thẳng vào mặt bạn, nhảy lên giường với một thằng ố á nào đó vừa mới quen, bỏ mặc bạn ngơ ngác tự hỏi: “Mình đã làm sai điều gì?”. Bạn không sai, cái sai là bạn đã tử tế với một kẻ vô ơn.
Sự thiếu thốn lòng biết ơn chính là gốc rễ của mọi hành vi bẩn thỉu: từ việc bôi nhọ danh dự, trộm cắp cho đến lợi dụng người khác. Ngay cả khi bạn cho chúng thức ăn, chỗ ở, tiền bạc… thay vì một lời cảm ơn, chúng sẽ quay lại đòi hỏi nhiều hơn. Chúng sẽ bảo: “Sao không cho tôi vay thêm? Thằng keo kiệt! Đi xe đẹp thế kia mà ích kỷ, chỉ biết sống cho mình!”. Bạn sẽ sốc và hỏi: “Này, tôi đã làm bao nhiêu thứ cho cậu, sao lại đối xử với tôi như vậy?”. Và câu trả lời của chúng sẽ là: “Giờ anh không giúp tôi thì những chuyện ngày xưa chẳng có ý nghĩa gì hết!”. Chúng coi việc bạn hi sinh đồng tiền xương máu cuối cùng từ lương tuần trước là chuyện của hôm qua, còn hôm nay bạn phải có nghĩa vụ cung phụng tiếp.
CÁI BẪY CỦA TƯ DUY TRỊCH THƯỢNG VÀ SỰ THẦN THÁNH HÓA BẢN THÂN
Há hốc mồm trước sự đòi hỏi đó, bạn phải hiểu ra một chân lý: trên đời này, bạn chỉ có thể là người biết ơn hoặc là kẻ vô ơn. Nếu bạn không biết ơn khi được giúp đỡ, bạn là kẻ mang tư duy trịch thượng, xem việc người khác phục vụ mình là hiển nhiên. Đây là biểu hiện của chứng ái kỷ ranh giới, nơi một kẻ hoang tưởng rằng cả vũ trụ này phải xoay quanh củ buòi của hắn.
Thời trẻ, có thể chúng ta ai cũng từng có chút ích kỷ và ngạo mạn như thế, bản thân tôi cũng không ngoại lệ. Tôi từng được những người trong gia đình giúp đỡ nhưng lại tỏ ra dửng dưng, không biết trân trọng. Nhưng khi trưởng thành, tôi nhận ra sự ngu xuẩn của mình, tôi đã sửa sai, quay lại chăm sóc và gửi lời xin lỗi chân thành đến họ. Đó là việc một người đàn ông có trưởng thành phải làm.
Ngược lại, hãy nhìn những kẻ cứng đầu không chịu lớn. Chính tôi cũng từng dìu dắt, làm người cố vấn cho những đứa em trong dòng họ cả đời, bao bọc chúng, dắt chúng đi ăn, chi những khoản tiền vượt quá khả năng của mình và dành cả quỹ thời gian quý báu để mong đời chúng bớt khổ. Cuối cùng thì sao? Chúng chưa bao giờ mời tôi được một bữa, thậm chí một miếng ăn ở McDonald’s cũng không, tất cả những gì tôi nhận lại là những lời nói xấu bẩn thỉu sau lưng. Nhớ cho kỹ: không có lòng biết ơn thì chỉ có sự trịch thượng mà thôi. Đó là lý do tại sao lũ độc hại không bao giờ mở miệng nói được một lời cảm ơn tử tế.
CẮT ĐỨT QUAN HỆ VỚI LŨ ĐỤT
Nếu hiện tại bạn đang gặp một kẻ như vậy trong đời – một kẻ mà bạn đang phải gồng mình giúp đỡ, trả nợ thay, hoặc tốn công sức làm người hướng dẫn nhưng đổi lại không có một lời cảm ơn chân thành – thì hãy cắt đứt ngay lập tức. Cắt dây chuông đi, đừng tiếc nuối! Một mối quan hệ mà chỉ có bạn đổ mồ hôi, sôi nước mắt còn kẻ kia chỉ biết hút máu thì đó là sự lệch pha thảm hại.
Hãy nhìn vào những tình bạn kiểu mẫu này: khi gã bạn của bạn gặp trục trặc với vợ hay người yêu, bạn ngồi cả buổi nghe gã than vãn, dốc hết lòng cho gã lời khuyên. Nhưng đến khi bạn gặp chuyện, vừa mở lời: “Này, vợ tôi dạo này…”, gã liền gạt ngang: “Ôi dào, kệ mẹ nó đi ông ơi. À mà ông xem trận bóng hôm nay chưa?”. Kẻ đó không hề quan tâm đến bạn, hắn chỉ cần một cái thùng rác để xả chất thải cảm xúc của hắn mà thôi.
Muốn biết một kẻ có đáng để kết giao hay không, đừng chỉ nhìn cách hắn đối xử với bạn. Hãy nhìn cái cách hắn đối xử với những người từng giúp đỡ hắn. Nếu bố mẹ hắn làm lụng hai ba đầu việc, nhịn ăn nhịn mặc để nuôi hắn học đại học trường top, cho hắn một nền giáo dục tử tế, mà hắn lại mở mồm ra là: “Bố mẹ tôi cổ hủ, ngu ngốc, tôi ghét họ. Họ nuôi tôi là nghĩa vụ hiển nhiên, trách nhiệm của cha mẹ là phải chu cấp cơ bản chứ!”. Nếu nghe thấy những lời đó, hãy cuốn gói và biến ngay lập tức. Hắn đối xử với đấng sinh thành như thế thì bạn chẳng là cái thá gì đâu. Hắn sẽ sớm áp cái thái độ rác rưởi đó lên đầu bạn thôi.
PHÉP THỬ TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẤT TRONG CUỘC SỐNG
Lòng biết ơn không cần phải là cái gì đó quá đao to búa lớn, nó thể hiện ngay ở những chi tiết nhỏ nhặt nhất ngoài đường. Như chuyện của tôi, khi tôi đẩy con chó cưng đã già không tự đi được của mình trên chiếc xe đẩy, có những lúc vướng tay không bấm được nút mở cửa cho người khuyết tật, nếu có ai đó nhìn thấy và giữ cửa giúp, tôi luôn nói một lời cảm ơn thật lòng. Ngược lại, khi thấy ai đó khệ nệ bê đồ, tôi cũng sẽ đứng lại giữ cửa cho họ.
Nhưng điều làm tôi cay đắng là gì? Chỉ có một nửa số người ngoài kia biết mở miệng nói “Cảm ơn”, nửa còn lại thì lầm lũi đi qua như thể bạn là người vô hình. Đó là sự vô giáo dục, là sự xuống cấp về hành vi ứng xử. Ngay tối nay tại quán Chipotle, khi tôi định bước vào thì thấy một bà mẹ một tay bế con, tay kia dắt đứa nữa đang loay hoay tìm cách mở cửa. Tôi liền nhanh tay giữ cửa cho ba mẹ con đi qua. Cô ta nhìn thẳng vào mặt tôi rồi thản nhiên bước qua như một vị thần, không một lời cảm ơn, không một cái gật đầu. Tôi chỉ thẳng thắn nói nhỏ vừa đủ nghe: “Nề nếp gia giáo tốt đấy!”. Tôi biết thừa cô ta nghe thấy.
Chuyện này tôi gặp thường xuyên, nhất là ở những người phụ nữ hiện đại ngày nay. Tôi chẳng hiểu họ là đám trai nữ quyền, chiến binh công lý xã hội hay là cái thứ gì, hay họ ghét tôi chỉ vì tôi là đàn ông? Thích thì tôi sẽ nói thẳng vào mặt, không thì thôi. Lần trước cũng có một cô nàng thản nhiên bước qua cánh cửa tôi đang giữ, tôi nói lớn: “Không có chi nhé!”. Cô ta mới giật mình quay lại: “Ồ, cảm ơn ông”. Phải nhắc bài thì mới biết mở miệng. Những hành động nhỏ nhặt đó là kính chiếu yêu phản ánh chính xác bản chất của một con người. Đôi khi chúng ta bận rộn, đi qua cửa mà không để ý có người giữ giúp, nếu vô tình nhận ra thì phải biết quay lại bảo: “Ồ, tôi xin lỗi, cảm ơn bạn”. Đừng giả vờ mù lòa trước sự tử tế của người khác, vì không ai có nghĩa vụ phải làm điều đó cho bạn cả!
