Trên mạng xã hội hiện nay có đầy rẫy những hội nhóm, kênh truyền thông chuyên đem lũ nữ quyền ra làm trò hề. Nghĩ cũng nực cười, vì chính cái sự vô lý và lố bịch của hệ tư tưởng này là một kho chất liệu tấu hài vô tận cho thiên hạ. Bản thân tôi cũng coi việc xem và chế giễu lũ nữ quyền là một thú vui giải trí tiêu khiển mỗi ngày. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ dừng lại ở việc cười cợt thì chẳng giải quyết được tận gốc vấn đề. Phải thẳng thắn thừa nhận rằng: Nữ quyền đang là một tế bào ung thư, một tầm ảnh hưởng cực kỳ độc hại tàn phá xã hội một cách nghiêm trọng. Nó tiêm nhiễm vào đầu những cô gái trẻ tư duy cực đoan, xúi giục họ từ bỏ cuộc sống gia đình, dẫn đến cuộc khủng hoảng nhân khẩu học tồi tệ tại các quốc gia phát triển. Vậy cái quái gì trong cái mớ lý thuyết độc hại đó lại có sức hút, kéo tuột đức hạnh của những người phụ nữ xuống vũng bùn như vậy? Nếu không mổ xẻ tận gốc để răn đe, giới trẻ sẽ còn lầm đường lỡ bước.Qua quan sát và trải nghiệm xương máu của cuộc đời, tôi phân loại lũ nữ quyền cực đoan ra làm ba nhóm phenotype (kiểu hình) rõ rệt.
Nhóm đầu tiên, cũng là nhóm đông đảo nhất, là những người phụ nữ kém sắc, béo phì, nằm dưới đáy của giá trị tình trường. Thời xưa, khi thị trường tình trường chưa bị thao túng và biến tướng, những người phụ nữ dù có ngoại hình hạn chế vẫn sẽ tìm được một tấm chồng. Bởi vì họ có những phẩm chất tuyệt vời khác cho hôn nhân: Sự đảm đang, cần cù, khéo léo và biết vun vén tổ ấm. Xã hội, gia đình và nhà thờ thời đó sẽ kết nối để họ xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Nhưng ở cái thời buổi hỗn loạn ngày nay, một người phụ nữ không có nhan sắc sẽ lập tức bị từ chối thẳng thừng, chẳng ai thèm ngó ngàng đến phẩm chất bên trong của họ nữa. Và thế là họ tìm đến nữ quyền như một chiếc phao cứu sinh cho sự cô độc và cay cú vì bị gạt ra ngoài lề. Nữ quyền cho họ một lý do hoàn hảo để đổ lỗi: Do “chế độ gia trưởng”, do “đàn ông độc hại”, chứ không phải do bản thân họ xấu xí hay kém cỏi. Bản tính con người là thích đổ thừa hơn là nhìn nhận lỗi sai của chính mình. Cái mớ lý thuyết phi lý của nữ quyền mang lại cho những kẻ thảm hại này một sự thỏa mãn về mặt cảm xúc, biến họ từ những kẻ bị từ chối thành những “nạn nhân của hệ thống”. Họ tôn sùng nữ quyền để khỏa lấp đi sự cô đơn ghẻ lạnh của cuộc đời mình.
Nhóm thứ hai là những người phụ nữ có chút nhan sắc, thậm chí rất thu hút, nhưng lại mang tính cách thích kiểm soát, áp đặt và nam tính. Kiểu phụ nữ này luôn khao khát tìm kiếm một người đàn ông Alpha mạnh mẽ để tương xứng với cái sự hung hãn của cô ta. Nhưng thực tế vả vào mặt họ một gáo nước lạnh: Đàn ông chúng tôi ra ngoài xã hội đã phải chiến đấu, giành giật vị thế và đối đầu với áp lực đến nghẹt thở rồi. Khi trở về nhà, chúng tôi chỉ muốn một tổ ấm bình yên để thư giãn và phục hồi năng lượng, chứ không gã điên nào muốn rước về một con sư tử Hà Đông suốt ngày bật lại tanh tách và thách thức lập trường của chồng.
Khi bị đàn ông Alpha từ chối, những ả thích quyền lực này lại quay sang bám víu vào nữ quyền để tự an ủi rằng: “Đàn ông thời nay quá yếu đuối, không chịu nổi một người phụ nữ độc lập và mạnh mẽ”. Thật nực cười! Cuối cùng, vì không có người đàn ông bản lĩnh nào thèm ngó ngàng, họ đành chấp nhận cặp kè với mấy gã “trai đụt” – những kẻ chấp nhận quỳ lụy, chịu đựng mọi sự ngang ngược của họ vì gã không có lựa chọn nào tốt hơn. Người phụ nữ nhóm này thừa biết điều đó, họ khinh bỉ gã đàn ông bên cạnh mình, họ thèm khát một người đàn ông có thể trị được họ nhưng đầu óc lại bị độc hại bởi tư tưởng nữ quyền. Họ tiếp tục lún sâu vào sự hung hãn, ngày càng đẩy bản thân ra xa những mối quan hệ lành mạnh.
Nhóm thứ ba mới là đỉnh cao của sự lố bịch: Những ả đào nóng bỏng, cực kỳ quyến rũ, dùng nữ quyền như một công cụ để bơm phồng cái tôi ái kỷ của mình. Hãy nhìn những cô nàng ngôi sao Hollywood đầu rỗng tuếch hay mấy bộ mặt đại diện như Emma Watson mà xem. Ở bất kỳ lĩnh vực trí tuệ nào khác như lịch sử, y học hay luật pháp, bạn đều phải trầy da tróc vảy, làm việc cật lực thì mới được người ta công nhận. Nhưng với một con nhóc xinh đẹp, lớn lên trong nhung lụa và sự tâng bốc của thiên hạ, khi bước vào độ tuổi đại học và nhận ra ngoài kia có quá nhiều người tài giỏi hơn mình, cô ta sẽ hoang mang. Cô ta không muốn chỉ được nhìn nhận như một bình hoa di động, cô ta muốn có “sức nặng trí tuệ” nhưng lại lười biếng không muốn lao động.
Thế là cô ta vớ ngay lấy khẩu hiệu nữ quyền. Cái thứ lý thuyết nghe thì có vẻ cao siêu nhưng thực chất rỗng tuếch đó bỗng biến một cô công chúa tuyết thành một nhà hoạt động xã hội có chiều sâu giả tạo. Cô ta đứng trước khán đài Liên Hợp Quốc phát biểu những lời ngớ ngẩn và thiên hạ tung hô cô ta chỉ vì cô ta đẹp. Trong các phong trào nữ quyền ở các trường đại học, những ả xinh đẹp này luôn chễm chệ ở các vị trí lãnh đạo, làm hình ảnh đại diện để thu hút truyền thông, trong khi những việc chân tay nặng nhọc, dơ bẩn thì đổ hết lên đầu mấy mụ béo phì, xấu xí ở nhóm một. Đó là một sự lợi dụng lẫn nhau đầy bẩn thỉu.
Bạn phải hiểu rằng, bản chất của việc tham gia vào làn sóng nữ quyền chỉ là để thỏa mãn một nhu cầu thiếu hụt về mặt cảm xúc của người phụ nữ, cho dù đó là sự cô đơn, sự bất lực hay lòng ái kỷ. Để đập tan cái ung nhọt này, chúng ta phải vạch trần bộ mặt thật của nó, cho những người phụ nữ thấy rằng những nhu cầu cảm xúc đó có thể được lấp đầy bằng những giá trị cao đẹp và thiêng liêng hơn như gia đình và thiên chức làm mẹ. Phải khiến cho giới trẻ nhìn vào nữ quyền và bật cười vì sự lố bịch của nó, chứ không phải tôn sùng nó như một đức tin thời thượng để rồi lầm đường lỡ bước, hủy hoại cả cuộc đời.
