Tôi nhận ra rất nhiều gã trai trẻ ngoài kia đang sống như những cây cỏ lăn tự do trên sa mạc. Bạn đang trôi dạt vô định, gió thổi hướng nào thì lăn theo hướng đó. Bạn thiếu đi một định hướng tự thân – thứ quan trọng nhất để bạn làm thuyền trưởng cho chính con tàu của mình, tự quyết định mình sẽ đi đâu chứ không để hoàn cảnh dắt mũi. Nếu bạn để hoàn cảnh quyết định cuộc đời, bạn không thực sự sống, bạn chỉ đang phản ứng lại với những gì số phận ném vào mình. Đàn ông ngày nay mất phương hướng vì khái niệm “bản lĩnh đàn ông” đang bị hạ thấp, thậm chí bị xã hội vùi dập. Bạn vừa bị chỉ trích, vừa không có ai dẫn đường, dẫn đến việc sống lay lắt vô định. Điều đó cực kỳ bất công, và chúng ta sẽ sớm phải thấy những hệ lụy tồi tệ nhất của nó trong tương lai gần.
SỰ NHẦM LẪN TAI HẠI GIỮA BẢN LĨNH VÀ SỰ NGÔNG CUỒNG
Một sai lầm lớn tôi thấy ở những người trẻ là bạn tưởng rằng làm đàn ông là phải nói tuốt tuột những gì mình nghĩ, phải tỏ ra cứng rắn, hung hăng với thế giới. Bạn nhầm lẫn giữa bản lĩnh và sự gây hấn vô lý, ngạo mạn đi lại như thể mình là vua thiên hạ, rồi đi hạ bệ, sỉ nhục những người xung quanh. Bạn đang tự tay đốt cháy những cây cầu mà có thể một ngày nào đó bạn buộc phải bước qua. Sự vô tri khiến bạn không nhận ra rằng việc tự rước thêm kẻ thù, tự cắt đường lui là hành động ngu xuẩn nhất, hoàn toàn đi ngược lại với định nghĩa của một người đàn ông thực thụ.
Làm đàn ông là phải biết kiểm soát cảm xúc của mình, bất kể đó là cảm xúc gì, và để lý trí dẫn dắt hành động. Sự khác biệt duy nhất giữa con người và những sinh vật khác trên Trái Đất này là khả năng chế ngự cảm xúc, ép lý trí và logic phải làm chủ thay vì phục tùng sự bốc đồng nhất thời. Khả năng kiểm soát phản xạ “chiến hay biến” này chính là nền tảng xây dựng nên nền văn minh. Động vật hay thậm chí là phụ nữ thường bị cảm xúc chi phối, nhưng đàn ông chúng ta phải là ngoại lệ.
CÁI GIÁ CỦA SỰ THỎA MÃN CẢM XÚC NHẤT THỜI
Trong đời, bạn sẽ gặp những kẻ bạn không vừa mắt, những kẻ ngu xuẩn. Bạn có thể đánh giá đúng về họ, nhưng một kẻ vô học bị cảm xúc giật dây sẽ làm gì? Hắn sẽ thẳng mặt chửi rủa: “Mày là thằng ngu” để thỏa mãn cái tôi, rồi tự tay đốt cháy một mối quan hệ. Bạn nghĩ làm thế là ngầu, là thẳng tính, là thể hiện bản lĩnh? Không, bạn chỉ là một thằng đần. Trước khi bạn mở mồm, gã đó có thể không thích bạn nhưng rồi đường ai nấy đi, hắn chẳng để tâm đến bạn. Nhưng khi bạn sỉ nhục hắn, bạn đã chính thức biến hắn thành kẻ thù không đội trời chung. Bạn đốt cây cầu đó để làm gì? Để rồi khi sa cơ lỡ vận, bạn phải quay lại chính cây cầu đó cầu xin sự giúp đỡ của hắn sao?
Rất nhiều gã trai ngoài kia đã và đang hành xử như vậy. Bạn tỏ ra nguy hiểm, chửi thẳng mặt người khác rồi biến họ thành kẻ thù. Họ sẽ không bao giờ giúp đỡ bạn trên đường đời nữa. Trẻ con 8 đến 15 tuổi có thể cãi lộn, lăng mạ nhau rồi làm hòa, nhưng thế giới của người trưởng thành không có chuyện đó. Khi bạn xúc phạm một người lớn, lòng tự trọng và tôn nghiêm của họ bị tổn thương, họ sẽ găm hận thù đó suốt đời. Chỉ cần có cơ hội đầu tiên để đâm một nhát sau lưng bạn, họ sẽ không ngần ngại ra tay.
NGHỆ THUẬT ĐỐT CẦU VÀ CHỌN BẠN MÀ CHƠI
Tuy nhiên, đôi khi trong cuộc sống, bạn bắt buộc phải đốt cầu, bắt buộc phải vạch rõ ranh giới với một ai đó. Nhưng bạn phải hiểu rõ tại sao mình làm vậy. Quy luật của bản tính con người là: để tìm được đồng minh, bạn phải xác định rõ ai là kẻ thù của mình. Người ta nhìn vào những kẻ thù bạn chọn, những cây cầu bạn đốt để đánh giá bạn là ai trong xã hội. Đôi khi bạn phải cắt đứt với một người bạn khá quý mến, chỉ để đứng chung hàng ngũ với những người sẽ giúp bạn đạt được đại nghiệp. Một người đàn ông cô độc không bao giờ làm nên trò trống gì, bạn luôn cần đồng minh và bạn bè. Đôi khi, đồng minh bạn cần lại không phải người bạn thích, và kẻ thù bạn phải tạo ra lại là người bạn có cảm tình. Đó là sự đánh đổi mà một người đàn ông phải chấp nhận.
Bạn phải cực kỳ cẩn trọng khi quyết định phá hủy một mối quan hệ. Hãy chắc chắn hai điều: một là việc hủy hoại nó sẽ giúp bạn có được sự công nhận từ những đồng minh xứng đáng, và hai là bạn sẽ không bao giờ cần đến sự giúp đỡ của kẻ đó trong tương lai. Sẽ cực kỳ nhục nhã nếu một ngày bạn phải muối mặt quay lại cầu xin sự tha thứ và giúp đỡ từ kẻ bạn từng bảo họ “biến đi”. Người lớn không bao giờ quên, bạn xúc phạm họ công khai, họ sẽ găm hận mãi mãi.
Nếu bạn không chắc chắn có nên cắt đứt một mối quan hệ hay không, lời khuyên của tôi là: Đừng làm. Nếu có kẻ đang thử thách lòng kiên nhẫn của bạn nhưng bạn biết mình có thể cần đến họ sau này, hãy nuốt cục tức đó vào trong, ghi vào sổ tay và bước tiếp. Hãy làm một người trưởng thành bản lĩnh, kiểm soát cảm xúc của mình. Con thú thấy lửa thì chạy, thấy nguy hiểm thì cắn càn, nhưng bạn là đàn ông, bạn có lý trí để định đoạt hành động. Đừng dại dột tạo dung thêm kẻ thù một cách vô lý. Đừng sợ việc phải tạo kẻ thù, nhưng phải biết chính xác tại sao mình làm điều đó.
