Bài học tiếp theo này là về những cô nàng trầm lặng – gót chân Achilles của đời tôi. Hãy cẩn thận với những kiểu con gái đó. Bạn biết tôi đang nói đến kiểu người nào rồi đúng không? Họ là những sinh vật nhỏ nhắn, dễ thương, chẳng thèm trang điểm cầu kỳ và luôn tìm mọi cách để không gây sự chú ý giữa đám đông. Nhưng chính cái vẻ ngoài dễ thương, im lặng đó lại khiến bạn tự vẽ ra trong đầu rằng: “Chà, chắc chắn đằng sau khuôn mặt xinh xắn kia là cả một bầu trời suy nghĩ sâu sắc”. Ồ không, đó chính xác là cái bẫy mà tôi đã tự lao đầu vào suốt thời trẻ, và nói thẳng ra là cả khi chẳng còn trẻ trung gì nữa.
Cô nàng trầm lặng từng là nàng Helen thành Troy, là điểm yếu chết người của tôi. Tôi đã hẹn hò với cả tá cô nàng như thế qua năm tháng và cay đắng thay, tôi chẳng bao giờ chịu rút ra bài học. Nhìn họ quá đỗi im ắng, quá đỗi đáng yêu, tôi đã tự thuyết phục bản thân rằng họ phải có một thế giới nội tâm vô cùng thâm thúy. Thật là sai lầm, sai lầm hoàn toàn! Những cô nàng đó im lặng đơn giản là vì họ chẳng có cái mẹ gì để nói cả. Rất nhiều lần, sự im lặng đó đồng nghĩa với việc họ bị “chết não”, ngay cả với những đứa học cực giỏi ở trường.
Tôi nhớ hồi còn học trung học ở Miami, có một cô nàng lầm lì học cùng lớp toán nâng cao với tôi. Cô ta đúng kiểu “não to”, điểm số lúc nào cũng ngất ngưởng. Tôi đã đinh ninh rằng một kẻ như thế phải có tâm hồn sâu sắc lắm, thế là tôi lao vào tán tỉnh và cố gắng trò chuyện. Đến tận bây giờ, khi ngồi ngẫm nghĩ lại những cuộc đối thoại ngày đó, tôi mới nhận ra cô ta trống rỗng chẳng khác gì một chiếc chuông rỗng lòng. Chuyện này cứ thế lặp đi lặp lại từ cấp ba, lên đại học, rồi khi tôi là một gã trai lăn lộn ở Los Angeles cho đến tận lúc ra New York.
Tôi luôn đâm đầu vào những bông hoa bám tường, ảo tưởng rằng có điều gì đó vĩ đại ẩn giấu bên trong. Tôi đã không chịu hiểu một sự thật rằng: con gái im lặng nhiều khi là vì “tầng trên” của họ trống trơn, chẳng có hoạt động gì đang diễn ra cả. Nhớ cho kỹ, tôi không bảo họ ngu ngốc, tôi đang nói là họ hoàn toàn không có đời sống nội tâm. Bản thân tôi là người có thế giới nội tâm cực kỳ phong phú. Tôi luôn nghĩ nếu mình bị tống vào phòng biệt giam suốt đời thì cũng chẳng sao, vì bộ não của tôi chính là một trung tâm giải trí tự thân, tôi có thể tự làm mình bật cười bằng những suy nghĩ trong đầu mà chẳng cần bất kỳ kích thích nào từ bên ngoài.
Chính vì cái năng lực này, tôi đã phạm sai lầm khi áp đặt nó lên các cô nàng trầm lặng và nghĩ họ cũng giống mình. Nhưng họ không có! Họ chỉ im lặng thôi, chấm hết. Biết là kỳ lạ khi đi xoáy sâu vào chuyện này, nhưng tôi phải thừa nhận mình đã lãng phí quá nhiều thời gian để theo đuổi họ một cách điên cuồng, bất chấp việc đôi khi họ chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi. Hoặc có lẽ chính họ tự nhận ra tôi có nội tâm quá mạnh mẽ còn họ thì không, nên bản năng đã mách bảo rằng chúng tôi là một cặp đôi tồi tệ. Và đúng là tệ thật.
Mỗi lần hẹn hò với một cô nàng lầm lì, tôi phải mất cả một khoảng thời gian dài mới tỉnh ngộ ra rằng bên trong họ chẳng có cái gì cả, họ hoàn toàn rỗng tuếch. Tôi đã kiên trì ở lại bên họ vì tự huyễn hoặc bản thân rằng, chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, cánh cửa thần kỳ sẽ mở ra và cô ta sẽ phơi bày một thế giới nội tâm rực rỡ. Nhưng làm gì có phép màu đó, và kết quả là tôi chỉ nhận về sự thất vọng và lãng phí thanh xuân. Tôi đã thất bại trong việc nhìn nhận một thực tế đơn giản: trên đời này có những người sinh ra đã nhạt nhẽo. Một cô gái im lặng, rụt rè và ít nói, đôi khi chỉ đơn giản là một kẻ tẻ ngắt, vô vị và không đáng để bạn phí hoài thời gian.
Cái bẫy ở đây là chúng ta luôn muốn bất kỳ ai mình gặp cũng phải có một điểm gì đó thú vị, có một cái gì đó đang vận hành bên trong họ. Nhưng thực tế là những cô nàng trầm lặng này nhạt như nước ốc. Việc cố gắng tìm kiếm một thứ không hề tồn tại bên trong họ là một hành động ngu xuẩn. Nó cũng giống như chuyện bạn đi hẹn hò với một con khốn lăng loàn, một đứa con gái lăng nhăng rồi tự nghĩ trong đầu rằng cô ta sẽ vì bạn mà thay đổi vậy.
