“BỨC TƯỜNG” CỦA ĐÀN ÔNG

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Chúng ta thường xuyên bàn tán về khái niệm “bức tường” tuổi tác của phụ nữ với một sự mỉa mai, coi sự thật đó như một thứ vũ khí: “Cứ chơi bời cho chán đi cô em, rồi khi đâm sầm vào bức tường tuổi tác, cô sẽ phải bò lết và khao khát sự chú ý của đàn ông chúng tôi.” Chúng ta đều biết rõ thực tế sinh học rằng khi cánh cửa sinh sản của phụ nữ đóng lại, cô ta sẽ không còn quyến rũ hay được khao khát như thời thanh xuân nữa. Nhưng nhớ cho kỹ, bức tường này áp dụng công bằng cho cả đàn ông; nó đến với tất cả mọi người, không chừa một ai, và đối với đàn ông, nó ập đến cũng tàn nhẫn và không kém phần nghiệt ngã.

Bức tường của đàn ông, hiểu một cách đơn giản nhất, là cái tuổi mà bạn không còn được ai bận tâm đến nữa – khi bạn không còn khả năng bẻ cong thực tế xung quanh theo ý mình như trước. Khi còn ở độ tuổi 20, 30, 40 hay thậm chí là 50, một người đàn ông có bản lĩnh có thể thay đổi thực tế bằng cách lao vào kinh doanh, gây dựng sự nghiệp. Đó là siêu năng lực thiên bẩm của đàn ông. Chúng ta quyết định một dự án, vạch ra một hướng đi, và bằng năng lượng, bằng sự dấn thân, chúng ta kéo những người khác theo sau để cùng đi “săn”. Chúng ta dẫn dắt những người đàn ông khác, phụ nữ và trẻ con, và từ vị thế lãnh đạo đó, chúng ta có được quyền lực.

KHI NĂNG LƯỢNG CẠN KIỆT VÀ QUYỀN LỰC BIẾN MẤT

Tuy nhiên, khi già đi, chúng ta mất dần năng lượng đó, và đến một thời điểm, người khác sẽ không còn muốn trung thành hay đi theo bạn nữa, trừ khi bạn có một phần thưởng cực kỳ béo bở. Hãy nhìn John D. Rockefeller, tỷ phú đầu tiên trên thế giới; ở tuổi ngoài 90, lão ta vẫn có một đám tùy tùng đứng hát những bài ngớ ngẩn chỉ để mua vui cho lão. Đó là quyền lực thực sự, vì tiền bạc của lão bắt người khác phải phục tùng, dù yêu cầu có nực cười đến đâu. Nếu không có nguồn lực vật chất như vậy mà chỉ dựa vào sức hút cá nhân, sẽ đến lúc chẳng còn ai thèm nghe lệnh bạn. Ở tuổi 20, 30 hay 40, bạn chẳng cần quá giàu vẫn có kẻ theo đuổi, nhưng khi đã chạm ngưỡng cuối 40 hay 50, bạn bắt buộc phải có thứ gì đó thực tế: địa vị, tiền bạc, chức danh CEO. Nếu không, bạn sẽ hoàn toàn độc hành, và đó chính là lúc bạn đâm sầm vào bức tường của đời mình.

Sự khác biệt cốt lõi giữa đàn ông và phụ nữ nằm ở nguồn gốc giá trị của họ. Giá trị của phụ nữ đến từ khả năng sinh sản và vẻ đẹp hình thể, còn giá trị của đàn ông đến từ tiềm năng lãnh đạo – khả năng dẫn dắt người khác đạt được mục tiêu. Có những gã đàn ông thậm chí đã đâm vào bức tường ngay từ năm 18 tuổi: không ai thèm nghe, không ai tin tưởng họ, và sự thiếu thốn đó biến họ thành những trai đụt bám đuôi, những incel (mê gái nhưng ế) bị xã hội cô lập và phụ nữ ghẻ lạnh. Ngược lại, một ông lão 70, 80 tuổi hói đầu, bụng phệ vẫn có thể khiến những cô gái trẻ đôi mươi mê mệt, không phải vì thể xác, mà vì lão ta có khả năng điều khiển và thống trị những người đàn ông khác.

BÀI HỌC CAY ĐẮNG TỪ NHỮNG “NGÔI SAO” HẾT THỜI

Tôi đã chứng kiến những người đàn ông cực kỳ thành công đâm sầm vào bức tường này, và sự sụp đổ đó cũng kinh hoàng y như một cô nàng Hoa hậu mất đi nhan sắc ở tuổi 45. Tôi biết rất rõ một vị giám đốc điều hành, ở tuổi 55, ông ta cực kỳ quyền lực, nắm trong tay một bộ phận hái ra tiền với hàng ngàn cấp dưới. Rồi một ngày, công ty đưa về một kẻ thay thế. Chỉ trong vòng 4 năm, gã trẻ tuổi kia đã gạt ông ta ra rìa. Ông ta cay đắng từ chức, rải sơ yếu lý lịch khắp nơi thông qua các công ty tuyển dụng nhưng tuyệt nhiên không một nơi nào phản hồi. Ông ta cố gắng lôi kéo những cấp dưới thân tín cũ cùng mình khởi nghiệp, nhưng họ đều lảng tránh và từ chối. Ở tuổi 58, sự nghiệp của người đàn ông từng thét ra lửa ấy chính thức chấm dứt trong sự ghẻ lạnh của người đời.

Những kẻ kém cỏi và dễ bị tổn thương nhất trước thực tế này chính là mấy gã mọt sách có bằng MBA từ trường xịn, tự tin leo từng nấc thang danh vọng trong các tập đoàn suốt những năm 20, 30, 40 tuổi. Họ nghĩ mình là ngôi sao, là không thể thay thế, để rồi đến tuổi 50, tầm ảnh hưởng giảm dần, họ bị đào thải một cách êm đẹp và không còn ai thèm bắt máy hay trả lời tin nhắn của họ nữa. Cuối cùng thì, dù bạn làm thuê chuyên nghiệp hay tự doanh, bạn cũng sẽ chạm tường. Cách duy nhất để tránh số phận bi thảm này là phải làm chủ doanh nghiệp của chính mình. Người Tây Ban Nha có câu: “Thà làm đầu chuột còn hơn làm đuôi sư tử”. Cái đuôi thì có thể chặt bỏ bất cứ lúc nào, nhưng cái đầu thì luôn luôn cần thiết. Làm chủ một lối đi riêng, dù nhỏ bé, bạn vẫn là người quyết định cuộc chơi của mình.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết