Bạn có thể nghe người ta tung hô Salvador Allende như một vị thánh, một “anh hùng” vì là tổng thống xã hội chủ nghĩa đầu tiên được bầu dân chủ. Nhưng đó là một lời nói dối trắng trợn mà đám cánh tả thèm khát nhồi nhét vào đầu những người trẻ tuổi như bạn. Sự thật về Allende không có gì là hào quang cả; nó là một thảm kịch được viết bằng sự ngu xuẩn về kinh tế và bạo lực máu lạnh.
Năm 1970, Allende lên nắm quyền với một chiến thắng không hề vẻ vang. Ông ta chỉ chiếm được 33% số phiếu – một tỉ lệ thiểu số, thậm chí còn thấp hơn cả lần ông ta thất bại trước đó. Đừng để con số đánh lừa bạn; ông ta không đại diện cho ý chí của toàn dân, mà chỉ là kết quả của một sự chia rẽ chính trị sâu sắc. Ngay khi ngồi vào ghế nóng, Allende bắt đầu thực hiện những chính sách kinh tế mà bất kỳ ai có đầu óc bình thường cũng thấy là công thức dẫn đến địa ngục: đóng băng giá cả và tăng lương vô tội vạ.
Bạn nghĩ điều gì sẽ xảy ra? Để tôi nói cho bạn biết. Khi bạn bắt một chủ xưởng phải trả lương cao hơn trong khi không cho phép họ tăng giá bán, họ sẽ lỗ vốn. Khi lỗ vốn, họ đóng cửa. Khi xưởng đóng cửa, hàng hóa biến mất. Chile từ một quốc gia thịnh vượng, có dự trữ ngoại hối dồi dào, đã rơi thẳng xuống hố sâu lạm phát phi mã chỉ trong vài tháng. Kem đánh răng, giấy vệ sinh, thực phẩm cơ bản – những thứ nhỏ nhặt nhất cũng trở thành xa xỉ phẩm.
Chính phủ của Allende không dừng lại ở đó. Họ dùng sự khan hiếm do chính họ tạo ra làm cái cớ để quốc hữu hóa mọi thứ. Họ lập ra các “Ủy ban cung ứng phổ quát” (JAP) để phân phối lương thực bằng tem phiếu. Hãy tưởng tượng cảnh bạn phải quỵ lụy một tên cán bộ địa phương để có miếng ăn cho gia đình. Nếu hắn không thích bạn, nếu bạn không ủng hộ phe phái của hắn, bạn chết đói. Đó không phải là sự công bằng, đó là dùng dạ dày để kiểm soát con người. Đừng tin vào cái cớ rằng Mỹ hay Nixon đã phá hoại; chính Allende đã tự tay bóp nghẹt nền kinh tế của đất nước mình.
Kinh tởm hơn cả sự yếu kém về kinh tế là sự tàn bạo về máu thịt. Allende đã nuôi dưỡng các nhóm bán quân sự cánh tả đầy cực đoan. Tôi đã tận mắt nghe câu chuyện từ cha của một người bạn học – một điền chủ hiền lành, công bằng. Một buổi sáng, ba chiếc xe tải chở đầy những kẻ cuồng tín vũ trang ập đến để “thu hồi đất” và sát hại cả gia đình ông, bao gồm cả đứa con gái 5 tuổi. Họ chỉ sống sót vì những công nhân trong trang trại đã cầm súng đánh trả để bảo vệ người chủ mà họ kính trọng. Đó là bộ mặt thật của “thiên đường” mà Allende muốn xây dựng: cướp bóc và giết chóc nhân danh nhân dân.
Đến tháng 8 năm 1973, ngay cả Quốc hội Chile cũng không thể chịu đựng thêm sự hỗn loạn này và đã phải kêu gọi quân đội can thiệp. Việc Allende bị lật đổ không phải là một tội ác; tội ác thực sự là ông ta đã được phép cầm quyền quá lâu để phá hủy một đất nước đang yên ổn. Nhìn vào Venezuela ngày nay đi, họ đang phải ăn thịt thú trong vườn bách thú vì đói, dù ngồi trên mỏ dầu lớn nhất thế giới. Đó chính là cái kết cục tất yếu của chủ nghĩa xã hội: nó biến con người thành nô lệ và phá nát mọi thứ nó chạm vào.
Đừng để bị lừa bởi những lý thuyết màu hồng hay những tượng đài giả tạo. Chủ nghĩa xã hội không phải là về sự chia sẻ, nó là về sự phục tùng tuyệt đối dưới đế giày của quyền lực. Tôi kể cho bạn nghe điều này không phải để tranh luận, mà để cảnh cáo bạn. Hãy nhìn vào sự thật lịch sử, nhìn vào những vết sẹo mà những người đi trước đã phải gánh chịu, để đừng bao giờ dẫm chân vào con đường lầm lạc đó một lần nữa. Đừng để tuổi trẻ của mình bị lợi dụng bởi những lý tưởng độc hại vốn chỉ mang lại sự nghèo đói và xiềng xích.
