VÌ SAO ĐÀN ÔNG NGU NGỐC ?!

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

ĐÀN ÔNG THÔNG MINH LÀ NHỮNG KẺ ĐẦN ĐỘN VÀ BẤT LỰC NHẤT TRÊN ĐỜI

Đàn ông các vị là một lũ ngốc, và nhớ cho kỹ, những thằng càng tự phụ là mình thông minh thì lại càng đần độn một cách thảm hại. Tôi nói điều này và tự xếp mình vào cái phạm trù đó, bởi tôi luôn tự hào mình có thừa IQ, có một bộ não thấu suốt gần như mọi thứ trên đời. Nhưng chính cái mớ IQ cao ngất ngưởng đó lại là cái bẫy biến tôi, và cả bạn, thành những gã khờ khạo không hơn không kém. Sai lầm chí mạng của đàn ông là luôn ngộ nhận rằng cuộc đời này vận hành bằng lý trí thuần túy. Tỉnh lại đi! Loài người chưa bao giờ là những sinh vật lý trí; ngược lại, họ bị giật dây và thống trị hoàn toàn bởi cảm xúc mù quáng và bản năng gốc. Đàn ông chỉ giỏi cái trò “vuốt đuôi”: sau khi hành động như một con thú bị kích động, các vị mới dùng cái bộ não đầy nếp nhăn của mình để ngụy biện, tô vẽ, biện minh, hợp lý hóa ngược, và biến những quyết định bốc đồng đó thành một chuỗi logic nghe có vẻ vô cùng thông minh.

Và đây là nơi mà những thằng khôn ngoan tự rước nhục vào thân, nơi mà cái bản ngã “thiên tài” của bạn vấp ngã một cách ê chề. Một thằng đàn ông có sỏi trong đầu luôn tự hào mình hành động logic, nhìn xa trông rộng và tin sái cổ rằng tất cả những người xung quanh cũng sẽ cư xử chuẩn chỉ như vậy. Đó là lý do bạn thất bại và trông như một thằng hề trong mắt thiên hạ. Lũ người ngoài kia, dù trí tuệ có tầm thường, họ lại nhạy bén hơn bạn; họ nhìn thấu rằng đồng loại của họ đang hành xử bằng trực giác và xung động, chứ không phải bằng mấy cái phương trình logic của bạn. Cay đắng hơn nữa là chính bạn, một gã tự xưng là thông minh, cũng đôi lúc bị mù lòa trước cảm xúc mãnh liệt của chính mình. Bạn hành động theo cơn bốc hỏa, rồi sau đó ngồi vuốt cằm, tự lừa mị bản thân rằng đó là một “quyết định chiến lược tối ưu”.

Nhìn về góc độ tiến hóa mà xem, đàn ông được lập trình lý trí là để đối phó với thực tế khách quan – như cái cách tổ tiên ta săn một con thú dữ. Bạn phải tính toán, phải khách quan thì mới sống sót. Nhưng đàn bà thì khác, sự sinh tồn của họ phụ thuộc vào động thái xã hội, vào việc đọc vị cảm xúc và thao túng tâm lý của những kẻ xung quanh. Đó là lý do tại sao đàn bà quản lý cảm xúc tốt hơn, và họ trị được lũ trẻ con – những “quả bom nổ chậm” có thể làm mình làm mẩy vì hờn giận hay sung sướng bất cứ lúc nào. Một gã đàn ông đứng trước đứa trẻ đang khóc lóc sẽ hành xử như một thằng đần: gã cố tìm cách “giải quyết vấn đề” bằng cách hỏi han lý do, mua kem, dỗ dành bằng logic. Trong khi cái đứa trẻ cần, và cái người đàn bà hiểu, là chỉ cần đồng cảm và lắng nghe mà thôi. Đàn ông luôn nghĩ quản lý là phải giải quyết, còn đàn bà thừa biết chỉ cần xoa dịu cảm xúc là vấn đề tự khắc biến mất.

Cái thói quen dùng trí tuệ để giải quyết mọi thứ đôi khi sẽ hại bạn, vì nó từng mang lại cho bạn chút thành công trong quá khứ. Bạn nghĩ xây một cây cầu, bay lên mặt trăng hay săn voi ma mút cần logic thì khi đối nhân xử thế cũng dùng logic được sao? Nhầm to rồi! Khi đụng đến con người, lý trí của bạn chỉ là thứ vứt đi. Hãy nhìn những gã đàn ông 60 tuổi ngoài kia, họ nhảy vào bình luận trong các bài viết của tôi, than vãn một cách bất lực rằng: “Tôi có kinh nghiệm, tôi có năng lực khách quan, tại sao người ta không chọn tôi làm lãnh đạo? Tại sao họ lại gạt tôi sang một bên?”. Những kẻ già đời đó vẫn đần độn không chịu hiểu rằng, quyết định chọn một kẻ dẫn đường chưa bao giờ là một quyết định lý trí; đó là một sự lựa chọn thuần cảm xúc. Ngay cả cái ngành kinh tế học mà các vị thần thánh hóa, suy cho cùng cũng chỉ là một bộ môn học thuật cố gắng hợp thức hóa những hành vi tài chính đầy cảm tính và bất hợp lý của con người mà thôi.

Chính vì các vị từ chối nhìn vào phần cảm xúc của nhân loại, nên các vị mới ngày càng trở nên lạc lõng, ú ớ không hiểu chuyện gì đang xảy ra với cuộc đời mình. Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao những kẻ trở thành tỷ phú, những CEO quyền lực nhất thế giới lại không phải là những thằng có IQ cao nhất không? Hãy nhìn vào Apple mà học một bài học xương máu: Steve Wozniak khách quan mà nói thì thông minh hơn Steve Jobs vạn lần, nhưng Steve Jobs mới là kẻ thống trị vì ông ta hiểu con người. Wozniak chỉ quan tâm sản phẩm có chạy tốt không, còn Jobs thừa biết con người mua hàng bằng con tim, nên ông ta bắt sản phẩm phải đẹp, phải chạm vào cảm xúc. Đừng bao giờ dẫm vào vết xe đổ đó, đặc biệt là những thằng đang tự đắc mình thông minh khi đọc những dòng này. Nếu bạn không chịu thích nghi, không chịu hiểu rằng thế giới này vận hành bằng cảm xúc, bạn sẽ mãi là một kẻ bất lực, nhìn đâu cũng thấy người ta vô lý, và cuối cùng, chính bạn mới là thằng ngu lớn nhất!

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết