SỰ KIÊU NGẠO CỦA LÒNG TỐT VÀ CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CỦA SỰ NGÂY THƠ
Thụy Điển tự xưng là “siêu cường nhân đạo”. Nghe thì có vẻ cao đẹp, nhưng thực chất đó là sự kiêu ngạo tột cùng. Khi bạn tự coi mình là nhân đạo hơn kẻ khác, bạn đang đứng trên cao để ban phát lòng tốt và nhìn xuống thế gian bằng ánh mắt tự mãn. Lòng tốt thực sự phải xuất phát từ tâm, không phải để khoe mẽ. Nhưng hãy nhìn xem cái sự “nhân đạo” đó đã mang lại gì cho họ? Một chuỗi những bài học đắng ngắt mà họ vẫn chưa chịu mở mắt ra mà nhìn, để rồi giờ đây đang phải gánh chịu hậu quả từ chính sự ngây thơ của mình.
Hãy nhìn vào ví dụ từ Chile – quê hương tôi. Năm 1973, sau cuộc đảo chính quân sự, Thụy Điển mở toang cánh cửa đón nhận “tị nạn chính trị”. Nhưng họ quảng cáo sự nhân đạo của mình lộ liễu đến mức thu hút cả một tầng lớp tội phạm từ Chile đổ xô sang để hưởng trợ cấp, nhà ở và phúc lợi. Những kẻ này chẳng hề bị đàn áp chính trị, chúng chỉ đơn giản là những kẻ trộm cắp, tội phạm hình sự đi tìm một “mảnh đất hứa” dễ dãi. Chính phủ độc tài lúc đó còn mừng rỡ khi tống khứ được đám cặn bã này sang cho người Thụy Điển chăm sóc.
Kết quả là gì? Đám tội phạm này đã tàn phá sự bình yên của Thụy Điển. Có một câu chuyện nực cười (nhưng đầy cay đắng) về việc trong siêu thị ở Thụy Điển từng có biển báo: “Nếu thấy người Chile ăn cắp, hãy kệ họ, đó là văn hóa của họ”. Dù đây có thể là chuyện truyền miệng, nhưng nó phản ánh chính xác cái tư duy nhược tiểu của người Thụy Điển: Họ sẵn sàng chấp nhận cả sự băng hoại đạo đức nhân danh sự tôn trọng văn hóa. Họ không dám thiết lập một ranh giới, không dám ép buộc người nhập cư phải tuân thủ luật pháp bản địa, để rồi biến đất nước mình thành bãi rác cho những kẻ ngoại lai phá hoại.
Sự ngây thơ đó không thể tha thứ ở một người trưởng thành, càng không thể chấp nhận ở một quốc gia có chủ quyền. Và giờ đây, họ đang nhận bài học còn khủng khiếp hơn với làn sóng tị nạn từ Trung Đông. Hiện nay, khoảng 10% dân số Thụy Điển là người Hồi giáo nhập cư – những người không hề biết và cũng chẳng màng đến văn hóa phương Tây. Nhiều kẻ trong số đó còn mang tư tưởng muốn tiêu diệt chính cái thế giới đang cưu mang chúng. Vậy mà người Thụy Điển vẫn dang tay đón chờ, và tệ hơn là họ không dám thảo luận về vấn đề này.
Ở Thụy Điển tồn tại cái gọi là “hành lang dư luận” – một phạm vi thảo luận cực kỳ hạn hẹp. Các chủ đề nhạy cảm như tội phạm nhập cư hay chi phí nuôi dưỡng người tị nạn bị cấm kị trong các cuộc thảo luận công khai. Báo chí và cảnh sát từ chối phân loại thống kê tội phạm theo nguồn gốc sắc tộc. Họ cố tình nhắm mắt làm ngơ trước sự thật rằng tỷ lệ tội phạm trong nhóm người nhập cư cao gấp nhiều lần so với người bản địa. Khi bạn quét rác vào dưới thảm, đống rác đó không biến mất, nó chỉ to dần lên cho đến khi bạn vấp ngã mà thôi.
Cứ giúp đỡ đồng loại nếu bạn muốn, đó là bản năng tốt đẹp. Nhưng lòng nhân đạo phải có giới hạn và phải đi kèm với sự tỉnh táo. Bạn không thể giải cứu tất cả sự đau khổ của nhân loại trên vai mình. Việc tin rằng mình có thể làm siêu cường nhân đạo đang hủy diệt châu Âu, từ Thụy Điển, Đức đến Pháp. Họ đang tự biến mình thành thiểu số ngay trên chính quê hương mình. Nếu không đối diện với thực tế, không cho phép thảo luận tự do và sòng phẳng về những rủi ro, quốc gia đó cầm chắc cái chết.
Đừng bao giờ để sự kiêu ngạo của lòng tốt làm mờ mắt. Hãy nhớ rằng mọi thứ trong đời đều có giới hạn: giới hạn của sự khả thi, giới hạn của sự thận trọng và giới hạn của sự tỉnh táo. Thụy Điển là một tấm gương tày liếp cho cái giá của việc vứt bỏ bản sắc và ranh giới để đổi lấy một hư danh hảo huyền. Đừng đi vào vết xe đổ đó. Hãy giữ lấy sự khôn ngoan và tỉnh táo để bảo vệ những gì thuộc về mình, trước khi quá muộn.
