Người đời có câu danh ngôn nghe rất đao to búa lớn: “Thay đổi hay là chết”. Nghe thì có vẻ chí lý, nhưng nhìn lại đi, đó là một sự sai lầm ngớ ngẩn về mặt logic. Nếu không thay đổi thì chết ngay lập tức à? Làm gì có chuyện dễ dàng như thế. Câu đó chuẩn xác phải là: “Thay đổi, hoặc là chịu đựng đau khổ không ngừng nghỉ, rồi cuối cùng mới chết”.
Nhiều kẻ bám vào cái câu “thay đổi hay là chết” để tự lừa mị bản thân rằng: “À, mình chưa chết, nghĩa là mình đang thích nghi tốt”. Sai lầm! Sự thật cay đắng là nếu bạn đang đau khổ, điều đó có nghĩa là bạn đã thất bại trong việc thích nghi. Khi cuộc đời bạn đang là một chuỗi những ngày tồi tệ, làm gì hỏng nấy, mọi quyết định đều dẫn thẳng xuống hố phân, thì đó là vì bạn đang từ chối thay đổi. Khi bạn chịu thay đổi, sự đau khổ sẽ chấm dứt và bạn mới bắt đầu phát triển được.
Đừng bao giờ có cái ảo tưởng quái thai rằng thế giới này phải tự thay đổi để phục vụ sự thoải mái của bạn. Bạn không phải là một bông tuyết đặc biệt, cũng chẳng phải là cái rốn của vũ trụ. Nghĩ như vậy là sự ngạo mạn đến mức ngu xuẩn. Đó chính là căn bệnh kinh niên của lũ “chiến binh công lý xã hội” và đám cánh tả – những kẻ luôn nhảy dựng lên vì mọi thứ, suốt ngày than vãn và đòi hỏi cả thế giới phải quỳ lụy, thích nghi theo ý chúng. Thật đáng khinh bỉ.
Sở dĩ thế hệ các bạn bị tiêm nhiễm cái tư duy lệch lạc đó là vì chúng ta đang sống trong một xã hội tiêu thụ. Nơi đó, mối quan hệ giữa bạn và xung quanh là quan hệ giữa khách hàng và người bán. Thằng bán hàng thì tất nhiên phải khúm núm, phải tự thay đổi để làm vừa lòng “thượng đế” là bạn. Các nền tảng mạng xã hội, các trò chơi điện tử suốt ngày tìm cách tối ưu hóa để chiều chuộng bạn. Nhưng tỉnh lại đi! Đó chỉ là những giao dịch thương mại giả tạo, không phải là thực tế cuộc sống. Bạn đang bê cái tư duy “khách hàng là thượng đế” đó áp dụng vào đời thực, vào các mối quan hệ cá nhân, và đó là lý do vì sao bạn thảm hại và đau khổ. Thực tế phũ phàng lắm, đời không có nghĩa vụ phải chiều bạn như nhà mạng hay hãng game đâu.
Để trốn tránh việc phải thay đổi, giới trẻ các bạn bây giờ có vô số chiến thuật hèn nhát. Các bạn vùi đầu vào game, lướt mạng xã hội vô tội vạ, hoặc nốc đủ thứ thuốc an thần, thuốc trầm cảm để làm tê liệt cảm giác. Nhưng những thứ đó chỉ là liều thuốc giảm đau tạm thời, nó không giải quyết được gốc rễ của sự bất tài trong việc thích nghi.
Tệ hơn nữa, nhiều kẻ còn tự dán nhãn cho mình bằng những “bệnh mạn tính” tự chế: “Tôi bị tự kỷ”, “Tôi bị trầm cảm”, “Tôi là nạn nhân của bạo lực, của hoàn cảnh”. Các bạn biến mình thành một nạn nhân bất động, đóng băng bản thân và bắt thế giới phải nhượng bộ vì “tôi có bệnh”. Nếu một người bị liệt, xã hội sẵn sàng xây lối đi riêng cho xe lăn của họ, điều đó hoàn toàn nhân văn. Nhưng còn những thứ tổn thương tâm lý, những căn bệnh tâm thần tự chẩn đoán hay những vấp ngã vặt vãnh mà các bạn đang dùng làm lá chắn thì sao? Đó chỉ là cái cớ hèn hạ để trốn tránh việc phải đứng dậy, thay đổi và trưởng thành.
Tại sao người ta lại sợ thay đổi đến thế? Vì nó đau. Cái đau đầu tiên là bạn phải nhìn thẳng vào gương một cách trung thực nhất. Bạn có thể lừa dối cả thiên hạ bằng cái mác “nạn nhân”, nhưng không thể lừa dối chính mình. Bạn phải nhìn rõ những vết sẹo, những thói hư tật xấu, những quyết định ngu xuẩn và sự lười nhác của bản thân để mà sửa đổi.
Chấp nhận gặm nhấm sự khổ sở, đổ lỗi cho hoàn cảnh, rồi bú nốc chất kích thích, cày game để quên đi thực tại bao giờ cũng dễ dàng hơn là việc đứng dậy hành động như một người đàn ông thực thụ. Nhưng hãy nhớ, khi bạn dám thay đổi để thích nghi với môi trường, không chỉ sự đau khổ biến mất, mà bạn sẽ bắt đầu gặt hái thành quả. Sự tiến bộ ở một phương diện sẽ tiếp thêm cho bạn sự tự tin để làm chủ những phương diện khác của cuộc đời.
Trên đời này, có những gã đàn ông kém cỏi và có những người đàn ông xuất chúng. Kẻ xuất chúng không hẳn vì họ sinh ra đã ở vạch đích. Có người xuất phát ở vạch số 50, có người xuất phát ở vạch số 0, điều đó không quan trọng. Người đàn ông bản lĩnh bước tới vạch số 100 và khiến thiên hạ phải kính nể không phải nhờ vào tài năng bẩm sinh, mà là vì họ biết chấp nhận thực tế, biết cày cuốc và không ngừng thay đổi để sinh tồn. Lựa chọn nằm ở bạn, tiếp tục làm một thằng hèn nằm thở dài trong vũng bùn, hay đứng dậy thay đổi để trở thành người đàn ông thực thụ?
