Có một kẻ lụy tình (simp) từng thốt lên rằng:
“Đàn ông có bao giờ nghĩ cô ấy đã chịu đựng quá nhiều. Tôi có nên cho cô ấy thấy điều khác biệt và đối xử với cô ấy như một nữ hoàng không ?”.
Câu trả lời của tôi là không, chưa bao giờ tôi nghĩ như thế. Bạn biết tại sao không? Vì thời gian của tôi cực kỳ giá trị. Những người đàn ông thực thụ đang trên đà phát triển đều rất bận rộn. Chúng tôi không rảnh để dừng cuộc sống của mình lại, đóng vai hiệp sĩ trắng hay “đội trưởng cứu nét” cho một
nát bét, đang muốn rời khỏi vòng xoáy ăn chơi, chỉ vì cô ta đã mải mê “chăn chuối” với những gã tồi, những gã chơi bời trong suốt những năm 20 tuổi, trong khi cô ta coi khinh những gã tử tế như bạn.
Tôi sẽ không phí một giây nào trong ngày cho một kẻ như thế, nhưng rõ ràng những gã hề như gã kia thì có. Trên mạng xã hội đầy rẫy những bài đăng lụy tình kiểu này, rên rỉ về việc cô ấy đã bị vùi dập dưới bùn nhơ ra sao và bạn nên xuất hiện để tôn thờ cô ấy như nữ hoàng. Tại sao tôi phải nhận cái công việc đó? Tôi có nhiều việc quan trọng hơn để làm, nhất là với một kẻ vốn chẳng muốn được cứu. Sự thật là hầu hết những
hư hỏng đó không muốn bạn cứu đâu. Họ muốn nán lại trên cái vòng xoay đó, muốn tiếp tục lao vào những gã trai hư, những kẻ chỉ biết chơi xong rồi té.
Điều này giống hệt vấn đề người vô gia cư ở LA vậy. Các chính trị gia dùng tiền thuế để xây những căn hộ đẹp đẽ, tưởng rằng họ sẽ muốn dọn vào. Nhưng thực tế, phần lớn không muốn đi; họ thích sống vỉa hè hơn là vào một tòa nhà tử tế. Đó là cách mà những kẻ cánh tả lãng phí tiền bạc, và những kẻ lụy tình cũng đang lãng phí cuộc đời mình như thế. Bạn đang sống trong thế giới mộng tưởng vì không nhận ra rằng, điều cuối cùng những người phụ nữ đó muốn là được đối xử như nữ hoàng.
đã chọn bị đối xử như cỏ rác cả đời, và đó là lựa chọn của chính họ.
Hãy nhìn thẳng vào sự thật: nhiều người trong số họ rất hấp dẫn, không hề xấu xí. Thời trẻ, họ có cả thế giới trong tầm tay, đàn ông xếp hàng dài để cưới họ, để làm bạn trai, sẵn sàng quỳ dưới chân với chiếc nhẫn đính hôn. Nhưng họ đã nói gì? “Không, anh quá tốt, anh đúng giờ, anh chân thành, anh mua quà và chiều chuộng tôi, tôi không muốn thế. Tôi muốn một gã đối xử tệ bạc, một gã không coi tôi ra gì và lén lút ngủ với bạn thân của tôi”. Họ là người nắm quyền lựa chọn tình dục ở tuổi 20, họ có mọi quyền lực nhưng đã vứt bỏ nó để chạy theo cảm giác lạ.
Đừng kể khổ với tôi rằng ẻm không tìm được ai tử tế trong hàng ngàn người sẵn sàng làm điều đó cho ẻm. Giờ đây khi quyền lực nhan sắc đã hết, đàn ông không còn chú ý, không còn những món quà hay đặc quyền miễn phí, không còn ai trả tiền thuê nhà hay tiền xe hộ, thì ẻm lại ngồi đây khóc lóc? Quá muộn rồi. Những gã lụy tình chỉ đang tiếp tay cho những hành vi xấu xa đó và tước đi trách nhiệm cá nhân của phụ nữ. Tôi không thể chịu nổi những kẻ như vậy, cũng như cái văn hóa truyền thông hiện nay, khi mọi thứ từ tập đoàn đến các chương trình truyền hình đều cố gắng “tẩy trắng” cho những sai lầm của phụ nữ.
Mỗi khi họ rơi vào đường cùng do chính tay mình tạo ra, các “hiệp sĩ trắng” lại mặc áo choàng vào để giải cứu thay vì nói thẳng sự thật. Đó là lý do tại sao những cô gái này không bao giờ sửa đổi được bản thân. Xung quanh họ chỉ toàn những lời dối trá: “Em xứng đáng với cả thế giới”, “Em vẫn là công chúa”, bất kể quá khứ của cô ta có bừa bãi đến mức nào. Nếu đàn ông quan tâm đến lịch sử tình trường dày đặc đó, họ sẽ bị dán nhãn là phân biệt đối xử hay ghét phụ nữ. Thật nực cười khi xã hội này không bao giờ bắt phụ nữ phải chịu trách nhiệm về những quyết định sai lầm của mình.
Đó là lý do tôi ủng hộ những kiến thức thực tế về bản chất con người, nơi chúng ta buộc họ phải đối mặt với hậu quả từ những lựa chọn tồi tệ. Đối với phụ nữ, việc phải chịu trách nhiệm giống như một cơn ác mộng mà họ muốn né tránh bằng mọi giá, và những gã lụy tình chính là kẻ tiếp tay cho cơn ác mộng đó kéo dài. Ví dụ, nếu một cô gái nói chuyện với một gã suốt sáu tháng mà hắn không cam kết hay cầu hôn, thì đó là vì cô ta đã chủ động chọn loại đàn ông đó và tự biên minh sau. Vậy mà vẫn có những kẻ khuyên cô ta “chạy đi” như thể cô ta là nạn nhân vô tội. Cô ta sẽ không chạy đâu, hoặc nếu có, cô ta lại chạy thẳng đến một gã khác y hệt như thế.
Hầu hết đàn ông trên thế giới này, khoảng 97%, là những người tốt và tử tế. Họ sẵn sàng cam kết, cưới xin, tặng quà và thậm chí hy sinh mạng sống cho người phụ nữ họ yêu. Nhưng phụ nữ có chọn họ không? Không, họ cố tình săn lùng 3% những gã khó tìm hơn – những kẻ đối xử tệ bạc, biến cuộc sống của họ thành địa ngục và chỉ coi họ là công cụ giải trí rồi vứt bỏ. Phụ nữ tốt sẽ được đàn ông nhìn ra và “chốt đơn” rất nhanh, còn những người phụ nữ hỏng hóc thì cứ nằm mãi trên kệ giảm giá, giống như hàng lỗi trong siêu thị mà chẳng ai muốn mua dù rẻ đến đâu.
Sẽ thật tốt nếu phụ nữ học được từ sai lầm của mình, nhưng họ không thể vì xã hội này luôn bao bọc và nói dối họ. Văn hóa hiện đại đang cướp đi cơ hội để phụ nữ tự phản tỉnh và sửa đổi bằng cách luôn đổ lỗi cho đàn ông hoặc hoàn cảnh. Đừng bao giờ cảm thấy tội nghiệp cho họ, và bạn cũng nên ngừng làm kẻ lụy tình đi. Chính các chính trị gia, truyền thông và Hollywood đang dung túng cho những hành vi tự hủy hoại của phụ nữ. Họ cần được giúp đỡ để sửa mình, nhưng điều đó không bao giờ xảy ra nếu bạn cứ ngồi đó bảo rằng họ không có lỗi gì cả. Chúng ta đang tạo ra một thế hệ những kẻ ích kỷ và ái kỷ núp bóng phụ nữ, và đó là một thực tế rất đáng buồn.
