Thế hệ của tôi là thế hệ của những cuộc ly hôn. Vào những năm 70, dường như tuần nào cũng có cha mẹ của một đứa bạn nào đó chia tay. Nhưng bi kịch thực sự bắt đầu khi họ tái hôn và tạo ra cái gọi là “gia đình hỗn hợp” (blended families) – một thuật ngữ mị dân thay cho cách gọi đúng bản chất là “gia đình kế”. Người ta cố tô vẽ nó như một tổ ấm mới hạnh phúc, nhưng thực tế đó thường là một bãi chiến trường ngầm, nơi những đứa trẻ không cùng dòng máu bị ném vào sống chung dưới một mái nhà.
Đừng tin vào những ảo tưởng trên tivi hay những lời đường mật của các nhà tâm lý học đại chúng. Trong những gia đình đó, sự thù ghét và xung đột diễn ra như cơm bữa. Những đứa trẻ chẳng có điểm chung nào, không có sợi dây liên kết huyết thống, cũng chẳng có lý do gì để trung thành với nhau. Tôi đã thấy những đứa bạn đến trường với khuôn mặt bầm tím vì bị anh chị em kế đánh đập dã man. Đó là những trận đòn roi tàn khốc diễn ra trong bóng tối, nơi mà cha mẹ vì mải mê hưởng thụ hạnh phúc mới mà nhắm mắt làm ngơ.
Sự thật còn kinh tởm hơn thế nhiều: nạn lạm dụng tình dục và cưỡng bức trong những gia đình này diễn ra thường xuyên nhưng luôn bị bịt đầu mối. Có những sự hấp dẫn tình dục lệch lạc nảy sinh giữa những đứa trẻ khác huyết thống khi cha mẹ chúng đang mải mê với nhau. Đó là một cơn ác mộng thực sự mà xã hội luôn cố tình né tránh. Tôi kinh tởm cái cách mà truyền thông và giới tâm lý học chỉ nói về mặt tốt đẹp giả tạo, trong khi thực tế là một mớ hỗn độn của sự bạo hành và nỗi đau.
Khi những gia đình “hỗn hợp” này tiếp tục tan vỡ lần nữa – và chuyện đó xảy ra rất thường xuyên – những mối quan hệ kế đó cũng tan biến như chưa từng tồn tại. Tôi có một người bạn từng rất yêu quý mẹ kế và các anh chị em kế của mình, nhưng sau khi cha cậu ấy ly hôn lần hai, họ chuyển đi và cậu ấy không bao giờ được gặp lại họ nữa. Sự gắn kết gượng ép đó chỉ mang lại những vết sẹo tâm lý sâu sắc. Liệu có tốt hơn không nếu đứa trẻ đó chưa từng phải nếm trải cái cảm giác có một “gia đình mới” rồi lại bị bỏ rơi lần nữa?
Tại sao con người ta cứ thích bám lấy những lời nói dối thay vì đối diện với sự thật? Rất đơn giản: họ muốn tự lừa dối bản thân để cảm thấy bớt tội lỗi về những hành động ích kỷ của mình. Họ sẵn sàng bóp méo thực tế, sống trong một thế giới ảo tưởng để thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện vẫn ổn, trong khi những đứa con của họ đang phải chịu đựng sự hành hạ mỗi ngày. Họ quan tâm đến sự thỏa mãn của cá nhân mình hơn là những hệ lụy kinh khủng mà con cái họ phải gánh chịu.
Tôi đổ lỗi cho thế hệ “Baby Boomers” – những kẻ bậc thầy trong việc tự lừa dối bản thân. Những thế hệ trước họ, nếu có hành động như những kẻ khốn nạn, ít nhất họ cũng dám thừa nhận mình là kẻ khốn nạn. Nhưng thế hệ này thì khác, họ phải tô vẽ những hành động sai lầm của mình bằng những cái tên mỹ miều như “gia đình hỗn hợp” để trốn tránh trách nhiệm. Họ tạo ra một văn hóa giả dối, nơi mà sự thật bị vùi lấp dưới những tầng lớp ảo tưởng về hạnh phúc gia đình kiểu mới.
Hãy nhìn thẳng vào sự thật: gia đình kế hiếm khi mang lại kết quả tốt đẹp. Đó là một sự chắp vá đầy rẫy căng thẳng, bạo lực và sự thiếu hụt tình thương đích thực. Nếu bạn là một người đàn ông, đừng bao giờ để mình rơi vào cái bẫy của sự tự huyễn hoặc này. Đừng để con cái mình trở thành nạn nhân của những cuộc thí nghiệm tình cảm ích kỷ. Cuộc sống không phải là một bộ phim truyền hình dài tập với cái kết có hậu; nó là sự thực tế tàn nhẫn, và nếu bạn không tỉnh táo, bạn sẽ hủy hoại cả cuộc đời của những đứa trẻ vô tội.
