SỬ DỤNG SỰ CÔ ĐƠN CỦA BẠN

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Sử dụng sự cô đơn của bạn.

Sự cô đơn mà bạn đang chịu đựng thực chất là một “sản phẩm lỗi” của cái xã hội văn minh này.

Ngày xưa, tổ tiên ta lăn lộn trên đồng cỏ, cả ngày chỉ lo kiếm cái ăn, trốn thú dữ. Lúc đó chẳng ai biết cô đơn là gì vì họ phải bám lấy nhau mà sống. Còn bây giờ, cơm có người nấu sẵn, nhà cửa thì tiện nghi, bạn có thể đóng cửa ở lỳ trong phòng cả ngày. Chính cái sự dư dả, an toàn này mới đẻ ra cái thói ngồi không rồi gặm nhấm nỗi cô đơn.

Đừng có huyễn hoặc rằng chỉ mình bạn khổ, rằng cả thế giới đang tiệc tùng linh đình còn bạn bị bỏ rơi. Bớt diễn kịch lại. Ai trong cái xã hội này cũng từng thấy cô đơn như thế cả, dù họ đang xem TV, chơi game hay làm bất cứ trò vô bổ nào khác.

Vấn đề không phải là làm sao để hết cô đơn, vì bạn càng cố xua đuổi nó, nó càng bám riết lấy bạn. Bí quyết nằm ở chỗ: Hãy dùng sự cô đơn đó để làm việc gì đó ra hồn.

Tôi từng là một thằng nhóc bị cô lập, cô đơn đến mức cực độ. Nhưng thay vì ngồi đó than thân trách phận, tôi vùi đầu vào đọc sách. Tôi đọc đến mức tự thấy mình có thể viết tốt hơn tác giả, rồi tôi bắt đầu viết. Từ những giấc mơ hão huyền trong lúc một mình, tôi trở thành một nhà văn. Đó là sự tiến hóa tất yếu từ nỗi cô đơn sang thành tựu.

Nghe này, đừng có tốn thời gian vào những thứ vô bổ để “giết” nỗi cô đơn. Chui vào một góc rồi thẩm du, xem phim khiêu dâm hay cày game thâu đêm suốt sáng chẳng giúp ích gì cho đời bạn cả. Nó chỉ khiến bạn trống rỗng hơn thôi.

Thay vào đó, hãy dùng thời gian ấy để nâng cấp bản thân. Nếu bạn cô đơn, hãy tập gym. Khi bạn tập gym, bạn khỏe lên, bạn thấy yêu đời hơn, và rồi tự nhiên bạn sẽ gặp được những người cùng sở thích. Nỗi cô đơn sẽ tự biến mất lúc nào không hay.

Hãy chọn những việc mang tính xây dựng từ bên trong: đọc một cuốn sách khó, học một nhạc cụ, hay rèn luyện cơ thể. Đừng chọn những thứ hủy hoại như chất kích thích hay những thú vui rẻ tiền chỉ để khỏa lấp tạm thời.

Tôi nói điều này với tư cách một người đàn ông đã đi qua phần lớn cuộc đời và đầy rẫy những hối tiếc. Tôi từng lãng phí hàng năm trời chỉ để nằm dài gặm nhấm nỗi buồn, trong khi đáng lẽ lúc đó tôi đã có thể luyện guitar để trở thành một bậc thầy. Giờ nhìn lại, tôi chỉ muốn tự tát vào mặt mình vì sự ngu ngốc đó.

Thời gian ngắn ngủi lắm. Đừng để đến lúc già rồi mới hối hận vì đã quăng những năm tháng quý báu vào sọt rác chỉ vì cảm thấy “buồn”. Nếu đời đã ném cho bạn một khoảng thời gian tồi tệ và cô độc, thì ít nhất hãy dùng nó để tạo ra một cái gì đó có giá trị.

Bớt lảm nhảm về việc muốn chết hay đời bất công đi. Hãy đứng dậy và làm điều gì đó có ích cho chính bản thân bạn.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết