PHỤ NỮ NUÔI CHÓ VÀ SỰ THẬT ĐEN TỐI ĐẰNG SAU

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Năm 1998, tôi từng nuôi một con chó tên là Claire. Tôi gắn bó với nó cho đến năm 2015 khi nó chết vì già yếu, và cái chết đó thực sự làm tôi tan nát cõi lòng. Đôi khi, có vài kẻ rảnh rỗi gọi tôi là “bố của Claire”, nhưng nhớ cho kỹ, tôi luôn chỉnh lại ngay: Tôi không phải là bố nó, tôi là chủ của nó. Nó là một con thú nuôi, còn tôi là một con người; tôi yêu nó sâu sắc, nhưng nó mãi mãi là một con vật chứ tuyệt đối không phải là một đứa trẻ. Chúng tôi có vô vàn kỷ niệm đẹp, cùng ra công viên chơi ném bóng, cùng đi dạo hay nằm dài xem tivi, nhưng ranh giới giữa người chủ và đứa con trong đầu tôi chưa bao giờ bị nhầm lẫn. Tôi tỉnh táo để hiểu vị thế của mình, chứ không ích kỷ và bệnh hoạn như cách mà nhiều người đàn bà thời nay đang làm với thú cưng của họ.

Hãy nhìn vào thực tế nghiệt ngã ngoài kia mà xem, biết bao nhiêu người đàn bà đang tự huyễn hoặc mình là “mẹ” của những con chó và biến thú nuôi thành vật thế thân cho những đứa con mà họ không bao giờ có. Hiện tượng này lộ rõ nhất ở những mụ đàn bà nuôi mấy giống chó bé như cái kẹo, hay còn gọi là “purse puppies” (chó bỏ túi xách). Họ sẵn sàng ném đống tiền vào những bộ quần áo diêm dúa, phụ kiện đắt đỏ, rồi bỏ chúng trong túi xách như thể đang bế một đứa trẻ sơ sinh. Đây là cái kết cục tất yếu của những người đàn bà ích kỷ, cả một thời thanh xuân lo cắm đầu vào việc chăn chuối dạo, ăn chơi nhảy múa cho sướng thân rồi liên tục phá thai, cho đến khi hết đát thì bắt đầu sợ hãi. Họ không có thời gian và sự hi sinh để nuôi một đứa trẻ, nên đành tìm đến một con Chihuahua để xoa dịu cái bản năng làm mẹ đang bị bỏ đói của mình.

Nhưng bi kịch và sự biến dị không dừng lại ở đó, đàn bà khi nuôi chó thường có xu hướng chọn hai thái cực: hoặc là cực nhỏ, hoặc là những giống chó cực kỳ khổng lồ chứ hiếm khi chọn cỡ vừa. Với những kẻ chọn nuôi chó to, động cơ phía sau còn đen tối và méo mó hơn gấp vạn lần, bản chất là một mối quan hệ biến thái tiệm cận hoặc thậm chí đã bước qua ranh giới tình dục. Tôi từng không tin điều này cho đến khi có sự xuất hiện của internet; thế giới mạng đã phơi bày tất cả những sự lệch lạc tởm lợm nhất của con người khi đàn bà dùng chó lớn như một vật thế thân cho đàn ông. Phụ nữ về mặt bản năng luôn khao khát cái cảm giác bị áp đảo về thể xác bởi một thực thể to lớn hơn, và một con chó nặng hàng tạ hoàn toàn đáp ứng được điều đó.

Cái sự bệnh hoạn nằm ở chỗ, họ thèm khát cảm giác bị khuất phục nhưng lại muốn có quyền kiểm soát tuyệt đối, điều mà họ không bao giờ làm được với một người đàn ông bằng xương bằng thịt có đầy đủ lý trí và sự tự do. Một con chó thì quá dễ; chỉ cần huấn luyện nghiêm túc từ bé, nó sẽ ngoan ngoãn phục tùng mọi mệnh lệnh chỉ sau một tiếng hô của chủ nhân. Những người đàn bà này về cơ bản là cực kỳ thèm khát đàn ông nhưng lại run rẩy sợ hãi họ, bởi vì đàn ông ngoài đời là những sinh thể độc lập, không dễ bị giật dây hay thao túng. Vì thế, họ chọn cách nuôi một con chó đực khổng lồ, bất chấp việc chó đực khó dạy bảo và phá phách hơn vì nhiều testosterone, chỉ để thỏa mãn cái cảm giác được vuốt ve, chiếm hữu mà không phải chịu bất kỳ rủi ro nào từ một mối quan hệ người với người.

Tôi từng chứng kiến một con mụ trên Twitter liên tục đăng ảnh ôm ấp, thể hiện tình cảm nồng nhiệt với con chó khổng lồ của mụ, trong khi ảnh chụp với gã nhân tình thì thưa thớt và lạnh nhạt đến tội nghiệp. Con chó đó, đối với mụ ta, mới thực sự là “bạn đời” – một sự thật vừa nực cười vừa cay đắng cho thấy sự suy đồi trong tâm lý của giới trẻ hiện nay. Cuối cùng thì, tất cả những hành vi quái đản này đều bắt nguồn từ một nỗi cô đơn sâu thẳm và sự bất lực toàn tập trong việc thiết lập các mối quan hệ xã hội thông thường. Họ sợ hãi sự phức tạp, sợ sự từ chối và những đòi hỏi cảm xúc từ đồng loại, nên đành chọn giải pháp hèn nhát là tìm kiếm một vật thay thế phục tùng tuyệt đối.

Tôi nói những điều này không phải vì tôi ghét bỏ động vật, bởi chính con chó Claire ngày xưa cũng từng là cứu cánh giúp tôi vượt qua những năm tháng cô độc, lầm lũi của một nhà văn. Thú cưng có thể mang lại sự an ủi và niềm vui lành mạnh, giúp cuộc sống của bạn có kỷ luật hơn, nhưng bạn phải luôn có sự thức tỉnh về mặt nhận thức để biết rõ giới hạn của mình ở đâu. Chớ có bao giờ để bản thân trượt dài vào sự lệch lạc, biến con vật thành công cụ khỏa lấp cho sự yếu hèn của chính mình trước thế giới loài người. Chó có thể cho bạn sự trung thành vô điều kiện, nhưng nó tuyệt đối không bao giờ thay thế được sự phong phú, những thử thách và giá trị thiêng liêng của một mối quan hệ nhân văn giữa người với người.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết