Phong trào độc hại “yêu lấy bản thân”
Sự thật về “phong trào yêu bản thân” (self-love) đang tiêm nhiễm vào đầu óc phụ nữ và trẻ em hiện nay. Đã bao giờ bạn thấy chị em ra rả “phụ nữ phải biết yêu lấy chính mình” khi phải đối mặt với các loại trách nhiệm chưa ?!
Đừng để những lời lẽ hoa mỹ đó lừa mị, thực chất đó là một loại độc dược đang phá hoại nhân cách và các mối quan hệ xã hội.
Cái gọi là “yêu bản thân” mà các chuyên gia tâm lý hay mạng xã hội đang rao giảng thực chất là một sự lừa dối. Nhiều người phụ nữ sau khi phá nát gia đình, ly hôn người chồng tốt, lại quay sang dùng cái mác “yêu bản thân” để biện minh. Họ coi đó là một kiểu giác ngộ, nhưng tôi gọi đó là sự ích kỷ bệnh hoạn. Họ tự huyễn hoặc mình là hoàn hảo, trong khi sự thật là chẳng có ai hoàn hảo cả.
Chìa khóa của hạnh phúc không nằm ở chỗ tôn thờ chính mình. Nó nằm ở sự khiêm nhường. Bạn phải tỉnh táo để nhận ra mình còn nhiều khiếm khuyết, mình không phải là cái rốn của vũ trụ, từ đó mới có động lực để rèn luyện và tốt đẹp hơn. Những người suốt ngày ra rả “yêu bản thân” thường là những người cô độc, đổ vỡ và không bao giờ chịu trách nhiệm cho sai lầm của chính mình.
Hạnh phúc thực sự chỉ đến khi bạn bước ra khỏi cái tôi cá nhân. Khi bạn có trách nhiệm với con cái, chăm sóc gia đình, hay đóng góp giá trị cho người khác, bạn mới thấy mình có ích. Sự bận rộn và trách nhiệm đó có thể áp lực, nhưng nó mang lại ý nghĩa sống. Ngược lại, khi mọi thứ chỉ xoay quanh “tôi, tôi và tôi”, bạn sẽ chỉ nhận về sự thất vọng và trống rỗng.
Đáng ngại hơn, cái tư tưởng độc hại này đang tấn công vào lũ trẻ. Người ta dạy trẻ con rằng “con là duy nhất”, “con hoàn hảo theo cách của con”, “con không cần thay đổi gì cả”. Đó là những lời nói dối trắng trợn. Nhớ kỹ nè : bạn không đặc biệt chỉ vì bạn đang tồn tại. Bạn chỉ đặc biệt khi bạn làm được điều gì đó đặc biệt, khi bạn nỗ lực rèn luyện tài năng và đóng góp cho thế giới mà thôi.
Thế hệ trẻ ngày nay đang mất đi sự tôn trọng với người đi trước, trở nên ngạo mạn và thiếu kiên nhẫn. Chúng được dạy để tin rằng mình đã biết hết mọi thứ, không cần lắng nghe ai. Kết quả là khi bước ra đời, đối mặt với thực tế phũ phàng rằng chẳng ai quan tâm đến cái “sự đặc biệt” tự phong đó, chúng dễ dàng rơi vào trạng thái ghen tị, u uất và đổ lỗi cho xã hội.
Tóm lại, đừng tôn thờ bản thân mình như một vị thần. Hãy nhìn thẳng vào thực tế, giữ sự khiêm tốn, làm việc có trách nhiệm và không ngừng hoàn thiện. Đó mới là con đường của một người trưởng thành thực thụ.
Bạn có đang thấy những dấu hiệu này ở những người phụ nữ xung quanh hay trong cách giáo dục trẻ nhỏ hiện nay không? Nếu có, hãy tỉnh táo mà tránh xa.
