NƯỚC ĐỨC SẮP XUỐNG HỐ

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Những gì bạn đang thấy về nước Đức trên truyền thông quốc tế hay qua mấy kênh tin tức chính thống chỉ là một màn kịch được dàn dựng vụng về. Với tư cách là một người làm khoa học, tôi nhìn thấu những con số và quy luật đằng sau cái vẻ ngoài hào nhoáng đó. Sự thật là, đất nước của tôi đang là một “phòng thí nghiệm” khổng lồ cho một thí nghiệm xã hội điên rồ và vô tiền khoáng hậu: biến một quốc gia đơn sắc tộc, có nền văn hóa lâu đời thành một nồi lẩu thập cẩm đa sắc tộc một cách cưỡng ép.

Kẻ đứng sau cuộc thí nghiệm này không phải người Đức, mà là một nhóm tinh hoa toàn cầu (chính là bọn Dai Th0′). Họ coi chúng tôi như những con chuột bạch để thử nghiệm cách phá hủy một quốc gia có bản sắc. Mục tiêu của họ là tạo ra một đám đông hỗn tạp, không tổ tiên, không truyền thống, không văn hóa — những “con ong thợ” dễ bảo, chỉ biết làm việc và tiêu thụ. Để đạt được trạng thái đó, họ cần một quá trình mà tôi gọi là “biến đổi đoạn nhiệt”: đổ một lượng khổng lồ người nhập cư vào trong thời gian ngắn nhất có thể để ngăn chặn bất kỳ sự đồng hóa tự nhiên nào.

Nhìn vào những con số này đi: Thập niên 80, nước Đức gần như không có người nước ngoài. Đến năm 1990 có khoảng 5 triệu. Bây giờ, con số đó đã tăng gấp đôi, nhưng đó chưa phải là tất cả. Nếu tính cả những người có “gốc gác di cư” (những người đã có hộ chiếu Đức nhưng không coi mình là người Đức), con số là 20 triệu trên tổng số 80 triệu dân. Đây không phải là sự di cư tự nguyện hay tự nhiên; đây là một chương trình có sự tiếp tay và tài trợ của chính phủ, lợi dụng những bất ổn chính trị mà chính họ góp phần tạo ra để mở toang biên giới.

Hệ quả là gì? Một sự rạn nứt sâu sắc. Những người mới đến này không đóng góp về kinh tế, họ sống dựa vào phúc lợi và tỷ lệ tội phạm trong nhóm này cao đến mức báo động. Những loại tội phạm biến thái, nhắm vào trẻ em và người già — những thứ chưa từng tồn tại trong lịch sử Đức hàng ngàn năm qua — giờ đây xuất hiện nhan nhản. Người Đức không hề im lặng như bạn tưởng, nhưng bất kỳ sự kháng cự nào cũng bị nghiền nát bởi một bộ máy áp bức tàn bạo phối hợp giữa chính quyền, truyền thông và các băng đảng cực tả như Antifa (thực chất là đám incels – những thằng thất bại tình trường)

Đảng AfD — hy vọng chính trị duy nhất của những người yêu nước — đang bị bao vây. Antifa, vốn được nhà nước tài trợ ngầm, đóng vai trò như đội quân xung kích để tấn công các văn phòng đảng, đe dọa gia đình các chính trị gia và phá hoại các buổi họp mặt. Các công tố viên thì nhắm mắt làm ngơ vì họ nằm dưới quyền kiểm soát của các chính trị gia cánh tả. Ở Đức bây giờ, bạn chỉ cần nói ngược lại chương trình nghị sự về biến đổi khí hậu hay phản đối nhập cư là có thể mất việc ngay lập tức. Công đoàn không còn bảo vệ công nhân, họ đi rình rập để báo cáo những ai có tư tưởng “lệch lạc”.

Trường học và đại học giờ đây chẳng khác gì các trại nhồi sọ. Tự do ngôn luận là một thứ xa xỉ phẩm đã mất tích. Một giáo sư kinh tế chỉ vì phản đối đồng Euro mà giờ phải đi dạy dưới sự bảo vệ của cảnh sát vì bị đám sinh viên cực đoan tấn công. Họ muốn tạo ra một bầu không khí sợ hãi bao trùm, khiến mọi người hiểu rằng cái giá phải trả cho việc nói lên sự thật là sinh kế và sự an toàn của bản thân. Họ muốn bạn phải sợ hãi vì bạn còn “có cái để mất”.

Hiện tại, người Đức vẫn còn đang sống trong “tư duy dư dả”. Họ có công việc tốt, xe sang, và những kỳ nghỉ xa hoa. Điều này khiến họ ảo tưởng về sức mạnh của mình, tin rằng mình có thể cứu cả thế giới, cứu khí hậu, nuôi hàng triệu người lạ mà không hề hấn gì. Họ chọn cách rút lui vào đời sống riêng tư, chăm chút cho phòng khách và những thú vui cá nhân — một kiểu trốn tránh hiện thực mà lịch sử gọi là thời kỳ “Biedermeier”. Họ cố gắng làm hòa với một xã hội mất tự do bằng cách tự lừa dối mình qua những bữa tiệc nướng và các trận bóng đá.

Nhưng cái “không gian an toàn” đó đang thu hẹp lại từng ngày. Các thế lực toàn cầu đang đồng thời thực hiện chính sách phi công nghiệp hóa nước Đức nhân danh bảo vệ môi trường. Họ muốn khai tử ngành sản xuất ô tô, đóng cửa các nhà máy điện hạt nhân và than đá. Hãy suy nghĩ xem: Một mặt họ nhập cư hàng triệu người sống dựa vào thuế, mặt khác họ phá hủy nguồn thu thuế duy nhất là công nghiệp. Đây là một sự mâu thuẫn ngu xuẩn hoặc là một kế hoạch thâm độc nhằm đẩy nước Đức vào cảnh kiệt quệ.

Khi nguồn lực trở nên khan hiếm, “tư duy dư dả” sẽ biến mất và thay thế bằng “tư duy thiếu hụt”. Lịch sử đã chứng minh, khi người Đức cảm thấy bị dồn vào đường cùng và tài nguyên bị đe dọa, bản năng sinh tồn sẽ trỗi dậy theo một cách mà thế giới từng phải khiếp sợ. Những kẻ điều hành thí nghiệm này đang chơi với lửa. Họ nghĩ rằng họ có thể kiểm soát được mọi thứ, nhưng họ không hiểu rằng họ đang đưa đất nước này vào một trạng thái cân bằng giả tạo, chỉ cần một cú hích kinh tế nhỏ cũng đủ để kích nổ toàn bộ hệ thống.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết