Nữ quyền, simp lỏ chỉ tồn tại được trong thời bình.
Những thứ như nữ quyền cực đoan, wokeness, chiên binh công lý xã hội (SJW)… chỉ hiện hữu trong thời kỳ yên ổn, sung túc. Chúng chỉ tồn tại được trong “thời bình béo bở” – và trớ trêu thay, chính những thời kỳ đó lại được tạo ra bởi những người đàn ông mạnh mẽ, thứ mà họ mỉa mai là nam tính độc lạ. Bạn cần hiểu cho rõ: nếu không có những người đàn ông cứng rắn, sẵn sàng gánh trách nhiệm, thì sẽ không có xã hội an toàn để mấy hệ tư tưởng cực đoan đó sinh sôi nảy nở.
Người ta đang cổ vũ phụ nữ hành xử như đàn ông, đang bịa ra hàng chục giới tính, đang nói với trẻ con bốn tuổi rằng chúng phải chọn giới tính. Toàn bộ thứ đó chỉ tồn tại được khi đời sống đủ an toàn để người ta rảnh rỗi mà nói nhảm. Ngày nào chiến tranh nổ ra, khủng hoảng kinh tế toàn cầu xảy đến, hay nạn đói lan rộng, thì bạn tin tôi đi: mọi thứ wokeness, nữ quyền cực đoan, giới tính linh tinh sẽ biến mất chỉ sau một đêm.
Khi xã hội rơi vào mode sinh tồn thực sự, đàn ông và phụ nữ sẽ bị ép quay về vai trò tự nhiên của mình. Đàn ông sẽ phải bảo vệ, chiến đấu, săn bắn, lãnh đạo. Phụ nữ sẽ quay về vai trò nuôi dưỡng, gìn giữ, chăm sóc cộng đồng. Không phải vì “tư tưởng cổ hủ”, mà vì nếu không làm vậy thì cả xã hội sẽ chết. Trong thời loạn, những kẻ xàm lông rao giảng về giới tính, về ý thức hệ, sẽ là những người bị đào thải đầu tiên, vì họ vô dụng cho sự sinh tồn tập thể.
Điều khiến tôi thấy buồn cười nhất là: chính những người chửi rủa đàn ông, chửi rủa nam tính, lại đang sống nhờ vào thành quả của nó. Họ mỉa mai đó là nam tính độc hợi, phá hoại trật tự gia trưởng, nhưng không hiểu rằng không có trật tự đó, văn minh sẽ sụp đổ. Khi một xã hội tự làm mình yếu đi, thì một xã hội mạnh hơn – không woke, không lẫn lộn vai trò nam nữ – sẽ xuất hiện và nuốt chửng nó. Lịch sử đã chứng minh chuyện này không biết bao nhiêu lần.
Bạn nghĩ chuyện “chinh phạt, cướp bóc” là quá đáng ư? Nhìn lại lịch sử đi. Những nền văn minh yếu mềm luôn bị xóa sổ bởi những nền văn minh coi trọng sức mạnh đàn ông. Không khác gì thời Thành Cát Tư Hãn. Khi đó, mấy khẩu hiệu bình đẳng, mấy tấm bằng danh giá, mấy bài giảng đạo đức… không cứu được ai cả. Không có đàn ông mạnh mẽ thì không ai được an toàn, kể cả phụ nữ.
Một xã hội không có nam tính dẫn dắt là một xã hội trần trụi trước bạo lực. Quân đội “woke”, hạ thấp tiêu chuẩn để lấy cho đủ chỉ tiêu, trộn lẫn giới tính chỉ để làm đẹp báo cáo – đem thứ đó đi đối đầu với một đội quân toàn đàn ông, được huấn luyện từ nhỏ để chiến đấu, để chịu đau, để giết nếu cần… thì kết cục đã quá rõ. Không cần là thiên tài cũng đoán ra được.
Chúng ta đang tiến rất gần tới điểm đó. Tôi nhìn thấy hai con đường:
Một là xã hội tự thức tỉnh, đàn ông quay lại với nam tính một cách tự nhiên, trong hòa bình, nhờ kiến thức Kẹo Dâu được lan truyền.
Hai là xã hội tiếp tục yếu đi, và nam tính sẽ quay trở lại bằng vũ lực, khi một thế lực khác xâm lăng, không khác gì kịch bản Red Dawn.
Lúc đó, những “phụ nữ mạnh mẽ”, “65 giới tính”, “bằng cấp giới tính học” sẽ không bảo vệ được ai. Khi súng lên đạn, khi dao kề cổ, chỉ có đàn ông sẵn sàng chiến đấu mới có giá trị. Thực tế luôn tàn nhẫn như vậy.
Bạn thử tưởng tượng một tai nạn: máy bay rơi trên đảo hoang, đàn ông và phụ nữ bằng nhau. Sẽ không ai đói đến chết rồi vẫn ngồi tranh luận “đàn ông có sinh con được không”. Tất cả sẽ quay về bản năng sinh tồn: đàn ông tìm thức ăn, dựng nơi trú ẩn, bảo vệ nhóm; phụ nữ hỗ trợ, chăm sóc, duy trì sự sống. Vì nếu không làm thế, cả nhóm sẽ chết.
Những thứ ý thức hệ đó tồn tại vì xã hội tạm thời đã vượt qua nạn đói, chiến tranh, sinh tồn. Nhưng lịch sử cho thấy: sự ổn định không bao giờ là vĩnh viễn. Khi bánh xe quay ngược, tất cả sẽ bị lột trần.
Người ta hay lấy ví dụ Titanic: phụ nữ và trẻ em được ưu tiên, đàn ông ở lại. Nhưng trong xã hội hiện đại, khi nam tính bị phá hủy, những khoảnh khắc sinh tử sẽ không còn “phụ nữ và trẻ em trước”. Thực tế tàn khốc sẽ là: ai nhanh hơn, ai mạnh hơn thì sống. Đã có những thảm họa hiện đại chứng minh điều đó: đàn ông giẫm đạp lên phụ nữ để sống sót, vì xã hội đã dạy họ rằng không còn trách nhiệm, không còn vai trò, không còn danh dự nam giới.
Rồi những người phụ nữ đó lại sốc, lại phẫn nộ. Nhưng tôi hỏi bạn: đây chẳng phải là xã hội mà chính họ cổ vũ sao? Một xã hội nơi đàn ông và phụ nữ “như nhau”, nơi nam tính bị xem là xấu xa, thì đừng mong đến lúc nguy cấp có ai đứng ra hy sinh vì bạn.
Sự thật trần trụi là: trong khủng hoảng, người ta không đi tìm khẩu hiệu trên chóp mõm. Mà là những người đàn ông mạnh nhất, lì nhất, sẵn sàng hành động nhất. Khi mạng sống hàng trăm người bị treo lơ lửng, chẳng ai quan tâm bạn có bị “toxic” hay không.
Tôi không nói điều này để kích động, mà để nhắc bạn nhớ: xã hội tồn tại nhờ trật tự, và trật tự đó được giữ bằng sức mạnh. Phá hủy nam tính, phá hủy vai trò đàn ông, là tự đào mồ chôn chính mình. Nữ quyền cực đoan và wokeness chỉ là sản phẩm phụ của thời bình – và chúng sẽ không sống sót nổi khi thời bình kết thúc.
Bạn có thể ghét điều tôi nói. Nhưng lịch sử, sinh tồn, và thực tế không quan tâm cảm xúc của bạn.
