Bạn đã bao giờ nói chuyện với một kẻ lúc nào cũng vỗ ngực tự xưng mình rất thông minh chưa? Nhớ cho kỹ, bất cứ khi nào một thằng khốn nào đó mở miệng bảo: “Ờ, tôi thông minh lắm”, thì ngay khoảnh khắc đó, bạn thừa biết nó là một thằng ngu xuẩn và đần độn. Trong xã hội này, có một loại người được gọi là “alpha giả cầy” – những thằng đàn ông lúc nào cũng gồng mình lên, cố gắng diễn cái vai kẻ thống trị trong mọi hoàn cảnh. Tôi nói thẳng luôn, cuộc đời của những thằng đó là một bãi chiến trường của sự hỗn loạn và thất bại. Một khi bạn nhận ra mình đang đối mặt với một kẻ alpha giả tạo – và tin tôi đi, bạn sẽ nhận ra điều đó ngay lập tức – thì việc tốt nhất bạn nên làm là ngó lơ nó đi khi nó đang lượn lờ trước mặt, và sau đó thì tuyệt giao luôn, đừng dây dưa gì nữa. Loại bỏ ngay những thằng thất bại đó ra khỏi cuộc đời bạn, bởi vì chúng không có một chút giá trị nào cả, và để tôi giải thích cho bạn hiểu tại sao.
Đầu tiên, để tôi định nghĩa cho bạn hiểu thế nào là một kẻ alpha giả cầy. Đó là một thằng đàn ông mà ngay trong lần đầu gặp mặt, nó sẽ diễn đủ trò hề rẻ tiền chỉ để tỏ ra mình là kẻ bề trên, thống trị người khác. Một trong những trò bẩn thỉu và ngu ngốc nhất mà loại khốn kiếp này hay làm – cái trò mà mỗi lần nhìn thấy là tôi chỉ muốn sút vào mặt chúng nó – chính là kiểu khi bắt tay thì như bóp nát tay người khác. Chúng nó cố tình dùng hết sức bình sinh để bóp chặt tay bạn như muốn bẻ gãy xương, trong khi mục đích bản chất của một cái bắt tay chỉ là để chào hỏi và thiết lập mối quan hệ một cách lịch sự, chắc chắn chứ không phải để gây tổn thương. Chưa hết, những thằng khốn đó còn vừa bóp chặt vừa cố tình kéo ghì bạn về phía chúng, một hành động đầy toan tính nhằm phóng chiếu cái sự tự cao huyễn hoặc của bản thân ra thế giới, ép bạn phải thừa nhận rằng chúng là alpha, là kẻ trị vì, còn bạn chỉ là một thằng “trai đụt”, một kẻ nằm dưới chân chúng.
ĐÒN PHỦ ĐẦU RẺ TIỀN VÀ SỰ BẤT AN TỘT CÙNG
Kịch bản tiếp theo sau khi bạn phải chịu đựng cái bắt tay đau thấu trời xanh đó là gì? Khi hai bên bắt đầu trò chuyện, ngay vào cái lúc bạn đang nói đến những phần cốt lõi, quan trọng nhất của câu chuyện để truyền đạt thông tin chính, thì cái thằng khốn nạn đó sẽ cố tình nói chen ngang, nói đè lên giọng bạn. Nó làm như thể nó thông minh lắm, cái gì cũng biết trước rồi, nhưng thực ra nó có nghe được cái vẹo gì, vì nó đã kịp nuốt trọn phần xương máu nhất trong câu của bạn đâu. Thông thường, người ta có thể nói chen vào những đoạn phụ họa không quan trọng, điều đó chấp nhận được, nhưng riêng những kẻ giả danh alpha này, chúng luôn rình rập để nhảy vào họng bạn ngay khúc cao trào. Đó là một đòn phủ đầu dơ bẩn nhằm chứng tỏ rằng nó quan trọng hơn bạn gấp vạn lần, và nó sẵn sàng vứt bỏ toàn bộ thông tin quan trọng bạn đang nói chỉ để thỏa mãn cái ham muốn thiết lập quyền kiểm soát rẻ tiền ấy.
Trong khi bạn vừa ôm cái bàn tay đau nhức vừa bị nó nói đè, thì mắt nó sẽ nhìn đi đâu? Nó hoàn toàn không thèm nhìn vào mắt bạn, tuyệt đối không. Nó nhìn dáo dác xung quanh, nhìn lên trần nhà, nhìn ra cửa sổ như thể những gì bạn đang nói là một mớ rác rưởi không đáng để nó bận tâm, kiểu như: “Ừ thì chuyện đó cứ làm vậy đi, tôi không quan tâm lắm”. Nó nhìn bất cứ ngóc ngách nào trong căn phòng ngoại trừ việc nhìn thẳng vào bạn, bởi vì việc đối diện trực tiếp đồng nghĩa với việc nó phải thừa nhận bạn là một người ngang hàng với nó. Bản chất của alpha giả cầy là một đống rác rưởi đáng thương, một sinh vật thảm hại mang trong mình nỗi bất an tột cùng đến mức không bao giờ dám chấp nhận thực tế rằng có người ngang tầm hoặc giỏi hơn nó. Tất cả những hành vi hợm hĩnh, thô lỗ đó suy cho cùng cũng chỉ là tấm bình phong che đậy cho sự tự ti và yếu hèn đang cào xé bên trong tâm can nó mà thôi.
ĐỪNG BAO GIỜ GIAO PHÓ CUỘC ĐỜI CHO KẺ YẾU HÈN
Mới đây thôi, tôi cũng vừa phải va chạm với một thằng khốn nạn thuộc cái loại này trong một buổi gặp gỡ xã giao thông thường. Ban đầu nhìn qua thì trông nó cũng có vẻ tử tế, lịch sự, cho đến khi tôi với nó ra sân chơi bóng quần (squash) thì cái bộ mặt thật của một thằng giẻ rách mới lộ ra hoàn toàn. Đó là lý do tại sao tôi luôn khuyên giới trẻ các bạn rằng, muốn biết chân tướng một con người, hãy rủ nó đi chơi một môn thể thao, bởi vì sân chơi là nơi phản ánh chính xác nhất nhân cách của một kẻ đứng trước áp lực. Chuyện thắng thua không quan trọng, việc bạn thắng đậm hay nó thua nhục nhã chẳng là cái đinh gì cả, điều quan trọng nhất là cái cách nó tương tác, cái động thái ứng xử của nó trong trận đấu kìa. Thằng khốn đó đã bộc lộ bản chất của một kẻ fake hình tướng alpha chính hiệu, nó lồng lộn lên cố tỏ ra mình áp đảo hoàn toàn chỉ vì nỗi sợ hãi và tự ti bên trong nó quá lớn. Và cái hiểm họa lớn nhất của những kẻ giả tạo alpha là nếu bạn ngu ngốc chọn dựa dẫm hay tin tưởng vào chúng, sự bất an của chúng sớm muộn gì cũng sẽ quay lại cắn chết bạn.
Những kẻ mang tâm lý bất an và tự ti sâu sắc luôn có một phản xạ rất thảm hại: chúng liên tục thay đổi màu da để đối phó với môi trường xã hội xung quanh nhằm giữ cái ghế bề trên huyễn hoặc của mình. Thằng alpha giả luôn muốn lập ra một trật tự tôn ti mà trong đó nó phải là con gà đầu đàn đứng trên đỉnh ngọn cây, bất kể nó có quen biết bạn hay không. Hôm nay, để dẫm đạp lên bạn và tỏ ra bề trên, nó sẵn sàng tuyên bố cái quan điểm X, nhưng ngày mai khi đối mặt với một nhóm người khác, nó sẵn sàng vứt bỏ danh dự để nói Y hoàn toàn ngược lại. Nó không có một lập trường nhất quán, không có danh dự của một người đàn ông, nó thay đổi đức tin và lời nói như lật bánh tráng chỉ để phục vụ cho cái ảo tưởng quyền lực của mình. Chính vì thế, nếu bạn hợp tác làm ăn hay đặt niềm tin vào loại người này, khả năng cao là bạn sẽ bị nó đem con bỏ chợ, đẩy vào đường cùng chỉ để nó đi bợ đỡ hoặc thể hiện cái sự alpha giả tạo của nó với một nhóm người khác.
BẢN LĨNH CỦA MỘT ALPHA ĐÍCH THỰC
Nãy giờ tôi nói rất nhiều về cái sự giả tạo, vậy cuối cùng thì một alpha đích thực là như thế nào? Thực tế cuộc sống chỉ có những người đàn ông có tầm ảnh hưởng và sức mạnh áp đảo hơn những người khác trong từng hoàn cảnh cụ thể mà thôi. Bạn nghĩ bạn thông minh, bạn nghĩ bạn có lập trường và bản lĩnh ư? Nhớ cho kỹ, núi cao luôn có núi cao hơn, ngoài kia có hàng tá thằng khốn khác thông minh và có tính cách mạnh mẽ, dữ dội hơn bạn gấp vạn lần, đó là quy luật bất biến của tạo hóa. Tuy nhiên, người đàn ông có bản lĩnh thực sự là người có đủ trí tuệ cảm xúc để biết mình là ai, biết lúc nào cần đứng lên dẫn dắt và lúc nào phải biết lùi lại phía sau chịu lép vế, bởi vì họ hiểu có những thứ đại cuộc lớn lao hơn cái tôi của họ rất nhiều.
Để tôi kể cho bạn nghe một ví dụ xương máu về một người đàn ông mà tôi cực kỳ tôn trọng, một gã giám đốc ngân hàng giàu có và sở hữu khí chất alpha ngút trời, từ ngoại hình cao lớn cho đến phong thái đĩnh đạc của một kẻ đầy tiền và quyền lực. Một ngày nọ, gã đến trường quay để thăm tôi khi tôi đang chỉ đạo sản xuất một bộ phim, gã rất tò mò và hứng thú với công việc này nhưng gã thừa hiểu trong cái môi trường nghệ thuật đó, gã hoàn toàn là một kẻ ngoại đạo. Gã chấp nhận đứng lùi lại làm một người quan sát, lặng lẽ học hỏi và chỉ hỏi những câu cực kỳ tinh tế, đúng trọng tâm chứ tuyệt đối không bao giờ làm phiền hay ngáng đường đoàn phim. Khi tôi phải đứng ra giải quyết công việc và thể hiện quyền lực của một tổng đạo diễn, gã hoàn toàn hạ cái tôi của mình xuống, tự nguyện biến mình thành một khán giả phục tùng mà không hề có một chút khó chịu hay tự ái nào. Gã tự tin vào giá trị nội tại của bản thân đến mức gã biết rõ gã là ông hoàng trong lĩnh vực tài chính, nhưng khi bước sang thánh địa của người khác, gã sẵn sàng nhường lại hào quang cho người có chuyên môn.
SỰ NUỐT HẬN CỦA THẾ HỆ TRẺ VÀ SỰ LÊN NGÔI CỦA ĐÁM CẶN BÃ
Còn nếu đặt một thằng giả tạo alpha vào cái hoàn cảnh trường quay ngày hôm đó, bạn biết chuyện gì sẽ xảy ra không? Thằng khốn đó sẽ tìm mọi cách biến mình thành cái rốn của vũ trụ, nhảy chồm chồm lên chỉ tay năm ngón, dạy đời tôi phải làm cái này cái kia dù trong đầu nó không có một chữ bẻ đôi về ngành điện ảnh. Đó chính là sự khác biệt chí mạng: kẻ giả tạo thì thèm khát sự chú ý trong mọi ngóc ngách, còn người bản lĩnh chỉ thể hiện cái uy quyền của mình trong đúng phạm vi năng lực của họ. Cái bi kịch đau đớn của xã hội ngày nay là có quá nhiều thằng đàn ông trẻ tuổi, từ thế hệ Millennials cho đến Zoomers, và thậm chí là cả những gã già đầu thuộc thế hệ X của tôi, đang tự biến mình thành những kẻ hèn nhát. Xã hội này đã nhồi sọ các bạn, biến các bạn thành những sinh vật không dám bảo vệ quan điểm cá nhân, tự nguyện câm lặng ngay cả trong những lĩnh vực mà các bạn là chuyên gia và có kiến thức sâu sắc nhất.
Các bạn đang cúi đầu nhường sân diễn cho những kẻ giả mạo alpha, im lặng chịu trận khi một thằng ngu xuẩn, một con lừa thực sự đứng lên huyên thuyên về cái chủ đề mà các bạn hiểu rõ như lòng bàn tay. Các bạn không biết cách đứng thẳng lưng, chỉ thẳng vào mặt nó và bảo: “Câm ngay cái mồm thối của mày lại, mày chẳng biết cái quái gì đang nói đâu, ngồi xuống và để tao làm việc!”. Sự nhẫn nhịn và nhu nhược đó là một bi kịch hủy hoại tương lai của chính bạn. Nghe tôi răn đe đây: việc bạn lùi lại làm người thừa hành trong những lĩnh vực mình không có chuyên môn là sự khôn ngoan, nhưng nếu ở chiến trường của bạn, nơi bạn là kẻ giỏi nhất mà bạn lại rụt đầu như một con rùa hèn nhát thì bạn chính là kẻ tội đồ. Chính cái sự “lịch sự” giả tạo, cái thói quen cố tỏ ra tử tế, dĩ hòa vi quý của giới trẻ các bạn đã tạo cơ hội cho những thằng thất bại, những kẻ không có một chút kiến thức nào đứng lên nắm quyền chỉ huy và phá nát toàn bộ cục diện xã hội này.
TUYỆT CHIÊU TRỪ KHỬ KẺ GIẢ TẠO
Cuối cùng, xét về mặt thực tế cuộc sống, khi bạn không may va phải một thằng giả danh alpha thì cách xử lý tối ưu và tàn nhẫn nhất là gì? Rất đơn giản: hãy hoàn toàn coi nó như một làn khói thoảng qua, ngó lơ nó một cách triệt để nhất có thể. Bản chất của loại người này là thèm khát sự công nhận, bạn càng phớt lờ thì nó sẽ càng lồng lộn lên để đòi hỏi sự chú ý, và chính cái sự giãy giụa điên cuồng đó sẽ biến nó thành một thằng hề không hơn không kém trong mắt mọi người. Khi cái bộ mặt ngu xuẩn của nó bị phơi bày hoàn toàn trước bàn dân thiên hạ, chính nó cũng sẽ tự khắc nhận ra mình đã đi quá giới hạn và phải lủi thủi cụp đuôi trốn đi chỗ khác trong sự nhục nhã ê chề. Nếu nó vẫn cứng đầu dám mở miệng thách thức lập trường của bạn, hãy dùng những lời lẽ đanh thép nhất để vỗ thẳng vào mặt nó: “Nhìn lại mình đi thằng khốn, tao là người làm chủ cái lĩnh vực này, còn mày biết cái gì mà sủa? Câm mồm và làm theo lệnh tao!”.
Cứ để mặc cho nó lải nhải, cằn nhằn như một con đàn bà đê tiện sau lưng bạn, việc của bạn là bước tiếp và dẫm đạp lên sự tồn tại của nó, tự khắc nó sẽ biến mất khỏi cuộc đời bạn. Nếu bạn có cơ hội để tống cổ, cắt đứt mối quan hệ với nó ngay từ đầu thì hãy làm điều đó không một chút do dự. Hãy nhớ cho kỹ lời tôi dạy, một kẻ giả tạo alpha dù có thể có một vài năng lực nhỏ nhoi ở một vài khía cạnh chuyên biệt nào đó, thì chung quy lại, cái tai họa và sự rắc rối mà nó mang đến cho bạn sẽ luôn lớn hơn gấp trăm lần cái giá trị rách nát mà nó mang đến. Nó sẽ luôn tìm cách áp đặt cái quyền lực thối nát của nó lên toàn bộ công việc và cuộc sống của bạn, khiến bạn mệt mỏi và kiệt quệ. Cuộc đời bạn sẽ hạnh phúc, thanh thản và thành công hơn rất nhiều nếu bạn biết nhẫn tâm gạt bỏ những thằng cặn bã giả tạo đó ra khỏi quỹ đạo của mình, bởi vì suy cho cùng, một kẻ giả tạo thì mãi mãi chỉ là một món hàng giả kém chất lượng mà thôi!
