Nghe này, tôi sẽ nói cho bạn hiểu một sự thật trần trụi về cái gọi là nghệ thuật của lũ “chiến binh công lý” (SJW). Nếu bạn đủ tỉnh táo để nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc đó, bạn sẽ thấy nó tiết lộ một sự thật ghê tởm về tư duy của chúng. Có một tay cựu binh tôi thường theo dõi trên mạng, một người cực kỳ am tường về truyện tranh, và ông ấy đang phát điên lên vì cái đống rác rưởi SJW đang đầu độc ngành công nghiệp này. Những nhân vật siêu anh hùng bây giờ không còn hành động nữa, chúng chỉ suốt ngày ngồi lải nhải về cảm xúc. Một bộ truyện về She-Hulk mà đi qua tận 7 tập phim vẫn chưa thấy nhân vật biến thân, chỉ thấy một lũ người ngồi than thân trách phận.
Thời của tôi, khi xem Người Khổng Lồ Xanh, chúng ta muốn thấy sức mạnh, thấy sự biến đổi và những trận chiến ra trò. Tôi chẳng hề có vấn đề gì với việc Hulk là phụ nữ, đó có thể là một ý tưởng thú vị. Nhưng vấn đề là cô ta chẳng làm cái quái gì cả! Toàn bộ nội dung chỉ là những cuộc đối thoại vô bổ về nội tâm yếu đuối. Đó chính là đặc trưng của đám SJW: chúng thay thế hành động bằng sự ủy mị, thay thế cốt truyện bằng những lời than vãn về những khó khăn tầm thường và dễ dàng vượt qua. Chúng đang giết chết nghệ thuật bằng sự nhạt nhẽo của mình.
Trong văn học cổ điển hay nghệ thuật thực thụ, một anh hùng phải đối mặt với nghịch cảnh khủng khiếp. Họ phải đánh bại kẻ thù, rồi đối mặt với một ác nhân tầm cỡ hơn, phải chịu đựng mất mát, hy sinh và trả giá bằng máu của chính mình hay của bạn bè. Đó là cách những giá trị nhân văn được hun đúc. Nhưng nghệ thuật SJW thì không. Nhân vật của chúng thường là những nhóm thiểu số – người da đen, người Mỹ Latinh, người chuyển giới hay đồng tính – nhưng lại được bảo bọc trong một lồng kính an toàn. Những khó khăn của chúng hoặc là không thể giải quyết (như bệnh nan y), hoặc là những thứ vụn vặt tự mình vẽ ra.
Bạn có thấy điểm chung của các bộ phim “nữ quyền” hay “đa dạng” gần đây không? Như cái đống đổ nát mang tên Ghostbusters phiên bản nữ chẳng hạn, nó bị cả thế giới quay lưng vì nó quá tệ. Những kẻ tung hô nó chỉ vì mục đích chính trị chứ chẳng vì giá trị nghệ thuật nào cả. Ngay cả văn học nghiêm túc hiện nay cũng đang lụi tàn vì bị những kẻ mang tư duy SJW thao túng. Những nhân vật trong đó chỉ biết ích kỷ, xoay quanh những chi tiết nhỏ nhặt của bản thân. Chúng không bao giờ sai, không bao giờ phải trả giá, và chẳng ai dám thách thức chúng. Đó không phải là nghệ thuật, đó là sự tự sướng về đạo đức.
Hãy nhìn vào Dostoevsky hay các bậc thầy văn chương thế giới. Sự vĩ đại của họ nằm ở những cuộc tranh luận nảy lửa, ở sự đối đầu giữa các tư tưởng đối lập. Nhưng trong cái thế giới màu hồng của SJW, không có tranh luận, chỉ có sự đồng thuận giả tạo. Mọi nhân vật đều “đa dạng” nhưng lại suy nghĩ giống hệt nhau như những con robot. Vấn đề của chúng chỉ quanh quẩn: “Ôi tôi trầm cảm quá, chắc đi uống một ly latte sữa đậu nành sẽ thấy khá hơn”. Thật nực cười! Cuộc sống thực tế không như vậy. Đời là bể khổ, là sự bất công, và đôi khi cái thiện phải thua cuộc một cách đau đớn. Đám SJW thì luôn che chắn cho nhân vật của mình khỏi thực tế đó.
Sự thật bẩn thỉu nhất ở đây là gì bạn biết không? Đó là sự coi thường. Những kẻ tạo ra loại nghệ thuật này thực chất không hề tôn trọng những người yếu thế hay thiểu số. Chúng đối xử với người da đen, người đồng tính như những con thú cưng. “Ngoan nào, chó ngoan”, chúng vỗ đầu họ bằng những lời khen ngợi rỗng tuếch nhưng lại không dám cho họ một thử thách ra hồn, không dám cho họ một chiều sâu tâm lý thực thụ. Chúng chỉ ban phát sự thương hại, và đó chính là đỉnh cao của sự phân biệt đối xử.
Những người như tôi nhìn nhận mỗi cá nhân dựa trên bản chất của họ, bất kể họ đến từ đâu. Nhưng đám SJW thì chỉ nhìn vào cái nhãn dán nhóm: đen, trắng, thẳng hay cong. Chúng gào thét về phân biệt chủng tộc nhưng chính chúng mới là những kẻ phân biệt nhất. Chúng không tin rằng các nhân vật thiểu số có đủ bản lĩnh để đối mặt với những bi kịch thực sự của cuộc đời. Chúng dành những vấn đề phức tạp, những sự hy sinh và chiều sâu cho nhân vật da trắng, còn những người khác chỉ là những quân cờ để chúng diễn kịch bản “đạo đức giả”. Đừng để bị lừa bởi vẻ ngoài tử tế của chúng, đó chỉ là một sự hạ nhục được bọc trong nhung lụa mà thôi.
