Muốn thành công? Quên chuyện thông minh hay tiền bạc đi. Thứ duy nhất bạn cần là kỷ luật. Có kỷ luật, bạn có cả thế giới. Không có nó, bạn chẳng là cái gì cả. Hãy nhìn vào câu chuyện rùa và thỏ: con thỏ cậy mình nhanh nhẹn nên lười biếng, chủ quan, còn con rùa biết mình chậm chạp nên cứ lầm lũi, kiên trì đặt từng bước chân một. Kết quả thế nào thì ai cũng biết. Bài học ở đây quá rõ ràng: Bạn không cần phải là người nhanh nhất để thắng cuộc, bạn chỉ cần là người kiên định nhất và kỷ luật nhất.
Bản thân tôi là một minh chứng sống cho sự thất bại vì thiếu kỷ luật. Thuở nhỏ, tôi thông minh hơn hầu hết bạn bè đồng trang lứa. Tôi chẳng bao giờ học bài tử tế, chỉ cần nghe giảng trên lớp và ôn tập qua loa đêm trước kỳ thi là vẫn đạt điểm cao. Tôi đã ảo tưởng rằng tài năng thiên bẩm sẽ đưa mình đi khắp thế gian. Nhưng thực tế đã tát thẳng vào mặt tôi khi bước chân vào đại học. Ở đó, tài năng không còn đủ sức gánh vác sự lười biếng; tôi đã bị đuổi học vì điểm số bết bát chỉ vì không có thói quen rèn luyện mỗi ngày.
Tài năng, trí thông minh hay khả năng thiên bẩm chỉ có thể đưa bạn đi được một đoạn đường ngắn. Nguy hiểm nhất là nó khiến bạn lầm tưởng rằng mình có thể về đích mà không cần nỗ lực. Để thực sự thành công, bạn phải có khả năng gạt bỏ mọi sở thích nhất thời, mọi sự xao nhãng để tập trung vào một mục tiêu duy nhất và thực hiện nó lặp đi lặp lại một cách kiên định. Những đứa trẻ không quá thông minh thường lại dễ thành công hơn vì chúng biết kỷ luật là con đường duy nhất để tồn tại.
Trở thành một người đàn ông đích thực chính là học cách kiểm soát bản thân. Đó là việc chế ngự những cảm xúc nhất thời, sự mất kiên nhẫn hay nỗi chán chường, và để lý trí dẫn lối. Kỷ luật chính là sự tự chủ. Nếu bạn không có nó, hãy bắt đầu tập luyện từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đừng ngủ nướng đến trưa nữa; hãy ép mình thức dậy lúc 8 giờ sáng mỗi ngày. Hãy kiểm soát chế độ ăn uống, gạt bỏ những món rác rưởi dù chúng có ngon lành đến đâu. Những bước đi nhỏ bé mỗi ngày sẽ hình thành nên bản lĩnh của một người đàn ông kỷ luật.
Một bí quyết để rèn luyện kỷ luật là hãy biến sở thích thành công cụ kiếm tiền. Khi bạn làm điều mình thích, bạn sẽ tự nguyện dành nhiều thời gian cho nó hơn. Nhưng hãy nhớ, ngay cả với đam mê, sẽ có những lúc bạn thấy mệt mỏi và muốn bỏ cuộc. Đó là lúc kỷ luật thực sự lên tiếng. Bạn phải ép mình làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, bất kể cảm xúc cá nhân ra sao. Mọi thứ tốt đẹp trên đời này đều khó đạt được, và kỷ luật là thứ khó nhất nhưng cũng đáng giá nhất.
Tôi biết rất nhiều kẻ đã “chạm đỉnh” từ thời trung học vì có chút năng khiếu, nhưng rồi cuộc đời họ cứ thế lụi bại dần. Họ dừng lại ở mức “đủ dùng” và không bao giờ cố gắng để vươn tới tầm cao mới. Họ giống như những kẻ thắng trận trong một cái ao làng nhưng lại chết chìm giữa đại dương. Bản thân tôi cũng có những nuối tiếc. Lẽ ra tôi đã có thể đạt được những thành tựu vĩ đại hơn nhiều nếu không vì sự thiếu kỷ luật trong quá khứ. Đừng để mình rơi vào vết xe đổ đó.
Bạn phải học cách “nghiến răng mà bước qua” (grind it out). Sẽ có những ngày bạn chỉ muốn vứt hết tất cả để xem phim, chơi game hay đi chơi bời. Nhưng nếu bạn buông thả theo những ham muốn đó, bạn sẽ mãi chỉ là một kẻ tầm thường, một kẻ “suýt soát” thành công. Hãy nhìn những gã đàn ông 40, 50 tuổi vẫn dậm chân tại chỗ với những công việc tầm thường và bị người đời coi thường. Bạn có muốn trở thành kẻ đó không? Kẻ mà ai cũng nhìn vào với sự khinh rẻ vì một đời hoang phí tài năng chỉ vì thiếu kỷ luật? Quyết định nằm ở bạn.
