CHIẾN THUẬT SINH TỒN CHO NGƯỜI CHA HẬU LY HÔN
Nghe cho rõ đây, tôi biết nhiều anh em đang phải đối mặt với một cơn ác mộng: Ly hôn và nhìn thấy con cái bị mẹ chúng nhồi nhét những điều tồi tệ về mình. Luật pháp hiện nay cực kỳ bất công, luôn ưu tiên phụ nữ, biến họ thành những “vị thánh” và coi đàn ông chúng ta là những kẻ tội đồ. Nhưng than vãn không giải quyết được gì. Nếu con bạn đang sống với vợ cũ và cô ta đang dùng miệng lưỡi để đầu độc tâm hồn đứa trẻ, bạn cần một chiến thuật sắc sảo để lật ngược thế cờ mà không biến mình thành kẻ đê tiện.
Quy tắc sắt đá đầu tiên: Tuyệt đối không bao giờ nói xấu vợ cũ trước mặt con. Tại sao? Vì đứa trẻ, nhất là những đứa dưới 10 tuổi, phụ thuộc hoàn toàn vào mẹ. Bản năng sinh tồn khiến chúng phải bảo vệ mẹ mình, dù cô ta có tồi tệ đến đâu. Nếu bạn nhảy vào tranh cãi hay lăng mạ cô ta, bạn chỉ đang đẩy đứa trẻ về phía đối phương và biến mình thành kẻ thù trong mắt con. Hãy nhớ, mục tiêu của chúng ta là thu phục trái tim và khối óc của con, không phải thắng một cuộc tranh luận bằng mồm.
Thay vì nói xấu, hãy dùng đôi mắt của con để vạch trần sự thật. Khi chỉ có hai cha con, hãy đặt những câu hỏi gợi mở để đứa trẻ tự nhận ra sự phi lý. Đừng nói “Mẹ con là kẻ điên”, hãy hỏi “Con có thấy việc mẹ làm như thế này là bình thường không?”. Hãy để đứa trẻ tự cảm nhận sự bất công từ góc nhìn của bạn thông qua sự thấu cảm, chứ không phải bằng những lời buộc tội. Khi đứa trẻ tự thốt lên rằng “Việc này không công bằng”, đó là lúc bạn đã thắng bước đầu tiên.
Một chiêu thức cực kỳ hiệu quả mà tôi đã áp dụng: Biến những lời thóa mạ của vợ cũ thành trò đùa. Khi con kể lại những điều xấu xa mà mẹ chúng nói về bạn, đừng nổi giận, hãy cười lớn. Hãy đùa kiểu như: “Thế mẹ có bảo là bố còn ăn thịt trẻ con buổi sáng không?”. Khi bạn biến những lời nói độc hại đó thành trò cười, đứa trẻ sẽ cảm thấy bớt áp lực và dần dần coi thường những lời mẹ chúng nói. Chúng sẽ bắt đầu nghi ngờ và hạ thấp giá trị những lời buộc tội của cô ta. Điều này khiến cô ta mất đi vũ khí lợi hại nhất.
Kết quả của chiến thuật này là gì? Khi đứa trẻ bắt đầu phớt lờ những lời nói xấu của mẹ, cô ta sẽ phát điên. Cô ta sẽ bắt đầu gây chiến với chính đứa con của mình vì nó không còn đứng về phía cô ta nữa. Và đoán xem đứa trẻ sẽ tìm đến ai để trú ẩn khỏi cái “địa ngục” đó? Chính là bạn. Bạn sẽ trở thành bến đỗ bình yên, thành người cha thấu hiểu, trong khi cô ta hiện nguyên hình là một kẻ cay nghiệt. Đó là cách bạn lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục mà vẫn giữ được tư thế của một người đàn ông chính trực.
Hầu hết các cuộc ly hôn đều là thảm họa vì cha mẹ quá ích kỷ, coi con cái là công cụ để xả stress hoặc trả thù. Một người phụ nữ sau ly hôn thường có nhu cầu than vãn, kể lể để giải tỏa uất ức, và con cái là khán giả bất đắc dĩ của họ. Đứa trẻ nào cũng mang một nỗi đau đáu: “Tại sao gia đình mình lại tan vỡ? Ai là người có lỗi?”. Ban đầu, dưới sự nhồi sọ của mẹ, chúng sẽ đổ lỗi cho bạn. Nhiệm vụ của bạn là chuyển dịch cái bia đỡ đạn đó về đúng chỗ của nó mà không cần tốn một lời chửi bới.
Nói thật lòng, ly hôn là một sự hủy hoại toàn diện về cả kinh tế lẫn tâm lý. Tôi chưa bao giờ tin rằng ly hôn là giải pháp tốt cho gia đình. Một cuộc hôn nhân không hạnh phúc nhưng còn nguyên vẹn đôi khi vẫn ít gây tổn thương cho con cái hơn là sự đổ vỡ hoàn toàn. Nhưng nếu chuyện đã rồi, bạn đang ở thế yếu, bạn phải chơi một ván bài trí tuệ. Đừng để cảm xúc lấn át lý trí. Đừng hành động như một gã đàn ông hèn nhát chỉ biết đáp trả bằng sự tức giận.
Cuộc đời vốn dĩ không công bằng, nhất là với những người cha trong vòng xoáy pháp lý. Nhưng “đời tối thì phải đội mũ bảo hiểm”, hãy chấp nhận những quân bài xấu trên tay và chơi chúng một cách khôn ngoan nhất. Đừng bao giờ hạ mình xuống mức độ thấp kém của việc nói xấu vợ cũ. Hãy giữ vững bản lĩnh, dùng sự hài hước, thấu cảm và lý trí để kéo con về phía mình. Cuối cùng, người thắng cuộc là người giữ được sự tôn trọng và tình yêu của đứa trẻ, chứ không phải người nói to nhất.
