Vấn đề của những gã trai ế (incel) – những kẻ thèm khát phụ nữ nhưng không bao giờ có được họ – không phải do định mệnh. Nó bắt nguồn từ một gốc rễ duy nhất: Sự thất bại của người cha. Dù bạn lớn lên với một bà mẹ đơn thân luôn nhồi nhét vào đầu bạn những thứ rác rưởi, hay sống với một ông bố nhu nhược đã từ bỏ trách nhiệm giáo dục con cái, thì kết quả cũng chỉ có một. Bạn trở thành một kẻ yếu đuối, không biết cách đối mặt với thế giới và phụ nữ.
Có hai kiểu thất bại điển hình của người cha mà tôi đã chứng kiến suốt cuộc đời mình. Kiểu thứ nhất quá hiển nhiên: Gã đàn ông hèn hạ ruồng bỏ vợ con, để mặc người phụ nữ phải chèo chống với những công việc rẻ tiền hay trợ cấp chính phủ. Đó là một kẻ tồi tệ, không còn gì để bàn cãi. Nhưng kiểu thứ hai còn nguy hiểm hơn, vì nó núp bóng dưới danh nghĩa “người cha yêu thương”. Đó là những ông bố vẫn ở nhà, vẫn đi làm kiếm tiền mỗi ngày, nhưng lại hoàn toàn thụ động. Họ để vợ quyết định mọi thứ và không hề đặt ra bất kỳ giới hạn hay nguyên tắc nào cho con cái.
Tại sao thời đại này lại sản sinh ra nhiều “phế vật” đến thế? Lý do thứ nhất là công nghệ. Ngày xưa, con trai phải theo cha đi săn bắn thú hoang để sinh tồn. Nếu không nghe lời, không học những kỹ năng chuyên biệt từ người đi trước, bạn sẽ chết đói. Nhưng ngày nay, bạn chỉ cần một tấm thẻ tín dụng là có thể mua được thức ăn ở siêu thị mà chẳng cần tương tác với ai. Sự sinh tồn cá nhân trở nên quá dễ dàng, khiến những bài học về sự bản lĩnh và kỹ năng của người cha trở nên “có vẻ” không cần thiết.
Lý do thứ hai là sự nhu nhược hóa đàn ông trong suốt 30 năm qua. Xã hội dạy đàn ông phải im lặng, phải nhường bước và để mặc việc giáo dục con cái cho phụ nữ. Văn hóa hiện đại biến người cha thành những “kẻ hiến tinh trùng” vô dụng trong mắt con cái. Khi một người đàn ông định dạy con điều gì đó, anh ta thường bị gạt đi với câu nói: “Để vợ anh dạy, anh biết cái gì”. Và thế là, thay vì đấu tranh cho vị thế của mình, đàn ông chọn cách rút lui, chọn cách im lặng và dán mắt vào điện thoại thay vì dạy con mình trở thành một người đàn ông đích thực.
Tôi nói cho bạn biết sự khác biệt giữa cách dạy của một người cha bản lĩnh và một người mẹ bao bọc. Khi con trai tôi không thể leo lên chiếc xe đồ chơi, thay vì bế thốc nó lên như người mẹ vẫn làm, tôi bắt nó phải tự tìm cách. Tôi dạy nó cách dùng đòn bẩy, cách lấy đà. Tôi chấp nhận để nó khóc, để nó thử sai, vì mục tiêu của tôi là biến nó thành một cá nhân độc lập, không phiền nhiễu và tự chủ. Đàn ông dạy con độc lập để chúng không dựa dẫm, còn phụ nữ thường có xu hướng làm thay vì muốn bảo bọc. Sự bảo bọc quá mức chính là liều thuốc độc tiêu diệt bản năng đàn ông của bạn.
Bi kịch lớn nhất là những gã lớn lên chỉ với mẹ đơn thân. Họ thường xuyên phải nghe những lời than phiền về đàn ông, về người cha “tồi tệ” của mình, và thế là họ mang một hình ảnh tiêu cực về chính giới tính của mình. Họ không có một hình mẫu tích cực để soi vào. Đến khi muốn tiếp cận phụ nữ, họ lại đi nghe lời khuyên của phụ nữ. Đó là sai lầm chết người. Những gì phụ nữ nói họ muốn và những gì họ thực sự phản ứng lại là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Bạn nghe lời mẹ dạy phải “lịch sự, tôn trọng, nhẹ nhàng” để rồi nhìn những gã phong trần, quyết đoán nẫng tay trên mọi cô gái.
Những ông bố “nữ quyền” hay những ông bố sợ vợ cũng tệ hại không kém. Họ dạy con trai phải sợ phụ nữ, phải coi phụ nữ là những bông hoa mỏng manh cần được thờ phụng. Một người đàn ông thành công với phái đẹp sẽ dạy con rằng: “Phụ nữ cũng là con người, họ cũng ham muốn và thích thú như chúng ta thôi”. Thay vì dạy “phải tôn trọng”, hãy dạy cách chủ động, cách dẫn dắt cuộc chơi. Nếu bạn không được dạy điều đó, bạn sẽ mãi là kẻ đứng ngoài cuộc, sợ hãi từng ánh mắt của người khác giới.
Bạn có biết rằng những gã ế mốc và những cô nàng “hư hỏng” có vấn đề với cha mình, thực chất là hai mặt của một đồng xu không? Họ đều là những đứa trẻ bị tổn thương bởi sự vắng mặt hoặc sự nhu nhược của người cha. Một bên là cô gái lao vào vòng tay của bất kỳ ai để tìm kiếm sự bù đắp, một bên là chàng trai không biết mở miệng nói một câu ra hồn với con gái. Cả hai đều là sản phẩm của một thị trường tình dục hỗn loạn, nơi mà những giá trị gia đình và sự dẫn dắt của người cha bị vứt xoe vào sọt rác.
Tất cả những bi kịch này bắt nguồn từ cuộc cách mạng tình dục những năm 60 và sự ra đời của thuốc tránh thai, kèm theo đó là luật ly hôn không cần lỗi. Người ta có thể bỏ nhau vì những lý do phù phiếm nhất nhân danh “hạnh phúc cá nhân”. Nhưng hãy nhớ lấy lời tôi: Bạn không tìm thấy hạnh phúc thực sự qua việc theo đuổi khoái lạc tầm thường. Hạnh phúc đến từ việc xây dựng một thứ gì đó có ý nghĩa, như một gia đình vững chãi. Nếu bạn không được dạy điều đó, bạn sẽ lạc lối.
Lần tới, nếu bạn đang đứng trong một quán bar, cảm thấy bất lực vì không thể tiếp cận ai, và nhìn thấy một cô gái hành xử điên rồ, hãy hiểu rằng hai bạn có nhiều điểm chung hơn bạn tưởng đấy. Cả hai đều là nạn nhân của những người cha thất bại. Đừng để cuộc đời mình trôi tuột theo vết xe đổ đó. Hãy tỉnh ngộ, tự rèn luyện bản thân và tìm lại bản lĩnh đàn ông mà lẽ ra bạn phải được truyền dạy từ lâu. Đừng để mình trở thành một con số thống kê tội nghiệp trong cái xã hội hỗn loạn này.
