Tôi bị người ta gán cho cái mác “kẻ thù ghét phụ nữ” nhiều đến mức phát chán. Mỗi tuần, không dưới dăm ba lần tôi nhận được những lời thét vào mặt rằng tôi là một con lợn phân biệt đối xử. Tôi thấy việc đó nực cười vô cùng, vì thực tế tôi yêu quý phụ nữ. Tôi thấy họ thú vị, đáng yêu và đầy những điều bất ngờ. Nếu bắt tôi phải chọn giữa một phòng đầy những gã đàn ông thú vị và một căn phòng chỉ có những bà cụ ngồi chơi bingo, tôi sẽ chọn các bà cụ mà không cần suy nghĩ. Họ tinh tế trong giao tiếp xã hội hơn hẳn những gã đàn ông thô kệch chẳng biết cách hành xử sao cho ra hồn.
Tôi hiểu phụ nữ, hiểu một cách thấu đáo đến mức cực đoan, và đó chính là lý do tôi bị ghét. Tôi biết họ là nô lệ của cảm xúc, họ hành động dựa trên những rung động nhất thời và tôi không hề trách cứ họ vì điều đó. Khi tôi làm video chỉ ra những nỗi sợ của phụ nữ, hay cảnh báo về những kiểu phụ nữ “độc hại” sẽ biến cuộc sống của bạn thành địa ngục, người ta bảo tôi thù ghét họ. Nhưng bạn nên nhớ, hiểu rõ một thứ gì đó không đồng nghĩa với việc ghét bỏ nó. Ngược lại, chỉ khi bạn thực sự quan tâm và muốn ở gần họ, bạn mới dành thời gian để mổ xẻ và tìm hiểu kỹ đến thế.
Những kẻ gọi tôi là “misogynist” thường là những người phụ nữ không dám đối diện với sự thật về bản thân, hoặc là những gã “hiệp sĩ sịp trắng” đang cố liếm láp chút lòng tin và tình cảm từ phái đẹp qua việc bênh vực chị em bất chấp đúng sai. Phụ nữ ghét việc bị coi là dễ đoán, nhưng sự thật là khi ai đó bị thống trị bởi cảm xúc, họ trở nên cực kỳ dễ nắm bắt. Cảm xúc con người hàng ngàn năm nay vẫn vậy, nó lặp lại theo những khuôn mẫu nhất định. Đàn ông có thể khó đoán khi họ hành xử lý trí, nhưng với một phản ứng theo cảm tính, tôi có thể biết trước họ sẽ làm gì trước cả khi chính họ nhận ra.
Kẻ thực sự thù ghét phụ nữ là kẻ không thèm hiểu gì về họ và biến họ thành những hình nhân hoạt họa rẻ tiền. Đó là những gã luôn mồm rêu rao rằng “tất cả đàn bà đều hám lợi” hay “chỉ quan tâm đến ngoại hình”. Những luận điểm đó vừa ngu xuẩn vừa sai lệch thực tế. Những gã đó thực chất đang gào thét để tìm kiếm sự đồng lòng từ những kẻ thất bại giống mình nhằm bớt đi cảm giác cô đơn. Tôi thấy thương hại họ vì họ sẽ không bao giờ cảm nhận được sự thú vị khi ở bên cạnh một người phụ nữ, thứ cảm giác đầy màu sắc mà những gã đàn ông đơn điệu không bao giờ mang lại được.
Đàn ông chúng ta thường rất dễ đoán, giống như nhìn vào một tấm gương soi, tôi biết rõ những gã khác đang nghĩ gì, lo sợ điều gì hay đang cố che đậy điều gì. Ở bên cạnh đàn ông đôi khi nhàm chán đến phát điên, đó là lý do tôi cần sự hiện diện của phụ nữ. Họ giống như một bản thể khác của đàn ông nhưng được tô điểm bằng những gam màu khác biệt, đủ để khiến cuộc sống này trở nên rực rỡ và đáng sống hơn. Những kẻ thù ghét phụ nữ sẽ tự nhốt mình trong những “ngôi nhà trên cây” không bóng dáng đàn bà, và cuộc đời họ sẽ mãi mãi là một màu xám xịt, thiếu vắng sự sống.
Tôi biết, việc trở thành một kẻ thù ghét phụ nữ là một cám dỗ rất lớn, nhất là khi bạn liên tục thất bại trong việc chinh phục họ. Khi bạn nỗ lực hết mình nhưng chỉ nhận lại sự từ chối hoặc bị ném vào “vùng bạn bè”, bạn sẽ muốn quay lưng và dựng lên bức tường bảo vệ lòng tự trọng tổn thương của mình. Nhưng đó là một sai lầm chết người. Phụ nữ giống như một chiếc kính vạn hoa, càng hiểu họ, bạn càng thấy họ tuyệt vời. Đừng sợ việc tìm hiểu họ, hãy quan sát cách họ hành xử, rút ra bài học từ thực tế chứ không phải từ những lời nói hoa mỹ đầu môi.
Nếu có ai đó gọi bạn là kẻ thù ghét phụ nữ khi bạn đang nói lên sự thật, hãy coi đó là một lời khen. Giống như một phi công, bạn chỉ bị bắn phá dữ dội nhất khi đang bay ngay trên mục tiêu. Sự phản kháng đó chứng tỏ bạn đã chạm đúng vào điểm yếu của họ. Phụ nữ không hoàn hảo, đàn ông cũng vậy, chúng ta đều có những phẩm chất tuyệt vời và những khiếm khuyết tồi tệ. Việc của bạn là thấu hiểu để phát huy những đức tính tốt và chế ngự những khuyết điểm, thay vì chọn cách thù ghét mù quáng để rồi đánh mất đi những trải nghiệm đáng giá nhất của đời người.
