Hẹn hò và chuyện bao ăn
Một cô nàng vừa thốt lên cái lý thuyết nực cười rằng nếu cô ta phải tự trả tiền trong buổi hẹn, gã đàn ông đó tự động biến thành “đồng chí”, vì kẻ muốn yêu đương thì phải biết chu cập, che chở và thể hiện sự ga lăng. Nhớ cho kỹ, đây không phải là một buổi hẹn hò, đây là một lời đe dọa trắng trợn, một kiểu tối hậu thư “bao ăn hoặc cút vào Friendzone”. Cô ta chỉ chăm chăm tìm một kẻ chi trả cho những bữa ăn của mình, trong đầu chỉ có “tôi, tôi và tôi”, đòi hỏi được chiều chuộng, được mở cửa xe mà tuyệt nhiên không một lời nhắc đến việc sẽ đóng góp ngược lại. Đó chính là căn bệnh kinh niên của đàn bà hiện đại: ích kỷ, vị kỷ và tràn ngập ảo tưởng về đặc quyền.
Chính cái thói kiêu ngạo vô lối đó là lý do vì sao hàng tá đứa ngoài kia cứ mãi cô đơn, chẳng có người đàn ông bản lĩnh nào thèm ở lại lâu dài với một kẻ như vậy. Nhớ cho kỹ, đàn ông có thể sẵn sàng bỏ ra vài chục đô cho một bữa tối, ngủ với cô ta một đêm, rồi sau đó bốc hơi không một dấu vết vì cô ta là một khoản đầu tư tài chính tồi tệ, một thứ tài sản đang mất giá thảm hại theo thời gian.
Cô ta bước vào buổi hẹn không phải để tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu hay thể hiện sự tinh tế, mà chỉ muốn vòi vĩnh. Một kẻ ái kỷ, tôn sùng bản thân đến mức hoang tưởng rằng thế giới này phải xoay quanh mình thì chỉ xứng đáng nhận lại sự ghẻ lạnh.
Cô ta có thể ra ngoài kia và dễ dàng dắt mũi mấy gã trai đụt, mấy kẻ nhu nhược luôn miệng vâng dạ để được ban phát chút ân huệ. Nhưng tôi bảo cho bạn biết, một người đàn ông có giá trị tình trường cao sẽ không bao giờ để một người đàn bà đang lão hóa, đang tụt dốc không phanh về nhan sắc lợi dụng tài chính của mình. Không phải vì họ bủn xỉn, mà vì họ thông minh và biết rõ giá trị của bản thân. Họ cần một người phụ nữ có thể tin tưởng, chứ không phải một kẻ chực chờ đào mỏ. Thậm chí, ngay cả khi được cô ta bao ăn, chẳng có gã đàn ông bản lĩnh nào thèm phí hoài hai giờ đồng hồ cuộc đời để ngồi nghe một kẻ tự phụ lải nhải về bản thân mà không thèm hỏi han đối phương lấy một câu.
Đừng nghĩ có chút nhan sắc là có quyền định giá trên trời, đàn ông với đầy ắp lựa chọn ngoài kia không hề thiếu thốn đến mức phải hạ mình. Họ có hàng tá lựa chọn ngon ghẻ, nóng bỏng hơn nhiều từ những lần tiếp cận trực tiếp đầy chủ động, chẳng việc gì phải mạo hiểm dây dưa với một kẻ có tính cách tồi tệ để rồi dính bẫy, gái có bầu và gã bị giam cầm cả đời. Lý do lớn nhất khiến đàn bà hiện đại không giữ chân được đàn ông, bên cạnh việc quá nam tính, hung hăng và không biết khi nào nên ngậm miệng lại, chính là vì họ quá lạnh lùng và ích kỷ. Họ không xem đàn ông như con người để thấu hiểu, mà là một chiếc thẻ ATM, một cái máy quẹt tiền không hơn không kém.
Khôi hài hơn cả là sự mâu thuẫn nực cười được tiêm nhiễm từ tụi chiến binh công lý xã hội và hệ tư tưởng nữ quyền độc hại suốt thập kỷ qua. Họ ra rả hô vang khẩu hiệu “chúng tôi độc lập, chúng tôi mạnh mẽ, chúng tôi không cần đàn ông”, nhưng khi bước vào cuộc hẹn lại bắt đàn ông phải cung phụng và chi trả từ A đến Z. Nếu đã mạnh mẽ và tự chủ đến thế, tại sao không tự mở cái cửa xe bằng đôi tay của mình đi? Bạn không thể vừa muốn ăn bánh ngọt, vừa muốn cái bánh còn nguyên 🤡, sự đạo đức giả đó chính là thứ khiến tôi chướng mắt nhất ở lũ đàn bà hiện đại ngày nay.
Họ luôn muốn đàn ông phải trả giá vượt mức trên cái chợ tình trường, giống như việc đưa sản phẩm vào bách hóa bình dân nhưng đòi bán món đồ với giá xa xỉ của chuỗi đồ hiệu. Những gã trai lụy tình có thể cắn răng chi trả để làm vừa lòng họ, nhưng cuối cùng thứ họ nhận lại chỉ là sự khinh thường, vì bản chất hypergamy của đàn bà chẳng bao giờ tôn trọng những kẻ không có xương sống.
Xã hội này đã nuông chiều họ đến mức thối rữa, biến họ thành những bộ mặt lạnh băng, ích kỷ đến đáng sợ. Để rồi cuối cùng thì, cái kết của những kẻ hoang tưởng ấy là chết già trong cô độc, rồi lại quay sang cầu cứu những chính sách phúc lợi của chính phủ để tìm kiếm một người chồng thay thế, được chu cấp bằng tiền thuế của xã hội.
