Năm tôi 13 tuổi, đó là một khoảng thời gian tồi tệ. Tôi sa ngã vào đủ thứ tệ nạn, chơi bời hút xách, dính vào ba cái trò game ảo và cả chuyện tình dục sớm. Hậu quả nhãn tiền là việc học hành đổ sông đổ biển. Khi phiếu điểm giữa kỳ gửi về, tôi dính một điểm D môn khoa học và vài điểm C trừ. Thay vì đối mặt, tôi chọn cách giấu nhẹm nó đi, và đến cuối kỳ tôi lại tiếp tục hành vi hèn nhát đó. Mỗi khi bố mẹ hỏi đến chuyện học hành, tôi lại phê pha trong cơn phê thuốc và lầm bầm vài câu lấp liếm. Bố mẹ tôi lúc đó tin sái cổ, nhưng họ đâu biết rằng đứa con trai của họ đang có những ung nhọt lớn hơn nhiều so với một tờ phiếu điểm giả tạo.
Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Một ngày nọ, mẹ tôi có việc đi ngang qua trường và quyết định ghé vào hỏi thăm tình hình. Mọi dối trá vỡ lở. Bố mẹ tôi biết chuyện tôi giấu giếm điểm số. Ngày hôm đó khi bước chân về nhà, địa ngục đã mở ra: bố tôi lao vào tẩn tôi một trận thừa sống thiếu chết, bị hành ra bã. Tôi từng nói bố tôi là một gã tồi, một người cha tồi tệ, và đúng là ông ấy như vậy thật. Nhưng công tâm mà nói, đó là lần duy nhất trong đời tôi hoàn toàn xứng đáng bị ăn đòn. Những lần khác ông ta chỉ là một kẻ bắt nạt bạo lực, còn lần này thì hoàn toàn hợp lý. Ông chỉ thực sự ra tay nặng nề khi tôi dám mở miệng nói dối về bản thân mình.
Tại sao tôi lại kể cho bạn nghe chuyện này? Bởi vì nó gợi cho tôi nhớ về khoảng thời gian tôi phải sống trong nỗi sợ hãi tột cùng. Suốt hai ba tháng trời ròng rã giấu giếm phiếu điểm, ngày nào tôi cũng run rẩy. Tôi sợ bị phát hiện mình đang phê thuốc, sợ bị lật tẩy chuyện học hành, nỗi sợ gặm nhấm tôi mọi lúc mọi nơi. Khi mọi thứ nổ tung, trận đòn roi đó đã dạy cho tôi một bài học xương máu mà thế hệ trẻ các bạn buộc phải khắc cốt ghi tâm: Luôn luôn đối mặt và chấp nhận trả giá ngay lập tức. Đừng bao giờ tìm cách hoãn cái sự sung sướng hay đau khổ lại. Nếu một hậu quả tiêu cực chắc chắn sẽ xảy ra, hãy bắt nó xảy ra ngay bây giờ để giải quyết cho xong, nỗi đau sẽ ít hơn rất nhiều.
Từ những việc nhỏ nhặt như đi tiêm vắc-xin cho đến việc lớn như đi tù vì phạm tội bị bắt quả tang, tôi đã chứng kiến trong mọi hoàn cảnh, từ trải nghiệm bản thân đến những gì đọc trên báo chí: chịu đòn ngay từ đầu luôn là lựa chọn khôn ngoan nhất. Khi bạn trì hoãn việc trả giá, bạn đang tự kéo dài sự giày vò của bản thân. Sự bất định sẽ gặm nhấm tâm can bạn từng ngày. Thay vì giải quyết dứt điểm để được giải thoát và bước tiếp, bạn lại chọn cách kéo dài sự khốn khổ của mình. Để làm gì? Hãy đứng thẳng lên, chịu trận một lần rồi thôi.
Trong chính trị hay bất kỳ hệ thống nào, việc che đậy sai lầm luôn là tội ác tồi tệ hơn cả sai lầm ban đầu. Nhìn vào bê bối Watergate đã chôn vùi sự nghiệp của Tổng thống Nixon mà xem. Việc vài đặc vụ đột nhập vào trụ sở phe đối thủ để ăn cắp tài liệu chỉ là chuyện vụn vặt. Thứ giết chết Nixon chính là việc ông ta cố gắng che đậy, dùng tiền bịt miệng và tổ chức bưng bít thông tin. Nếu ngay từ đầu ông ta chịu đứng ra nhận trách nhiệm, hy sinh vài con tốt thí thân cận thì mọi chuyện đã khác. Nhưng không, ông ta chọn cách che giấu. Cựu Tổng thống Bill Clinton cũng vậy, gã đã trơ trẽn nói dối trước toàn dân rằng mình không hề có quan hệ tình ái với người phụ nữ đó, trong khi thực tế thì gã giã gạo với ả ngay dưới gầm bàn làm việc. Lẽ ra gã chỉ cần nhận lỗi thẳng thắn, nhưng bản tính con người luôn tìm cách lươn lẹo để né tránh.
Nói chính xác thì đó là bản tính của loài thú, chứ không phải con người. Động vật chỉ muốn trốn tránh nỗi đau ngay trước mắt, chúng thà sống trong sự bất an và bất hạnh ở hiện tại còn hơn là phải chịu đau đớn ngay tức thì. Chúng chọn đẩy nỗi đau về tương lai. Bạn đừng sống như một con súc vật. Hãy làm một con người đúng nghĩa, một người đàn ông bản lĩnh. Hãy chấp nhận cú đánh ngay bây giờ. Có thể nó sẽ đau đớn đấy, nhưng về lâu dài, bạn sẽ bỏ lại rắc rối phía sau nhanh hơn. Hãy biến sai lầm thành một đốm chấm nhỏ trên gương chiếu hậu, thay vì biến nó thành một chiếc xe tải khổng lồ lao thẳng vào mặt bạn với vận tốc trăm cây số một giờ mà bạn cứ phải gồng mình dùng tay đẩy nó ra xa. Hãy ném tất cả những điều tồi tệ lại phía sau càng nhanh càng tốt: đứng vững, chịu đòn, kết thúc nó và bước tiếp đời mình.
