“Hành động thể hiện sự ưu tiên” – một câu nói nổi tiếng của Mahatma Gandhi nhưng lại chứa đựng những tầng ý nghĩa cực kỳ sâu sắc mà bạn cần phải khắc cốt ghi tâm. Chúng ta dành phần lớn cuộc đời để huênh hoang với thế giới và tự lừa dối bản thân về những gì mình “muốn” làm. Từ những mục tiêu tầm thường đến những tham vọng vĩ đại, chúng ta nói về chúng như thể chúng sắp thành hiện thực. Nhưng hãy nhớ lấy điều này: Tất cả chỉ là lời nói suông. Cách bạn sử dụng quỹ thời gian của mình, những việc bạn thực sự bắt tay vào làm mới là thứ nói lên chính xác điều gì là quan trọng đối với bạn.
Tôi từng gặp không biết bao nhiêu kẻ nói rằng họ muốn trở thành nhà văn, nhưng khi được hỏi cuối tuần làm gì, họ lại chọn đi cưỡi xe máy với bạn bè thay vì cầm bút. Thời tôi mới tốt nghiệp, tôi làm một công việc văn phòng chán ngắt tại Disney chỉ để trả hóa đơn. Nhưng ngay khi tan làm, tôi dành mọi phút giây còn lại, kể cả khi lái xe hay lúc đã kiệt sức trước khi ngủ, để viết. Tôi không nói suông, hành động của tôi đã chứng minh ưu tiên của tôi là trở thành một nhà văn. Nếu bạn nói bạn muốn đạt được điều gì đó mà lại dành thời gian rảnh để chơi game hay đi nhậu, thì cái mục tiêu đó của bạn chỉ là rác rưởi.
Hãy làm một phép thử đơn giản: Lấy một tờ giấy, chia làm hai nửa. Bên trái, viết ra những mục tiêu bạn khao khát đạt được. Bên phải, hãy ghi lại trung thực cách bạn sử dụng thời gian mỗi ngày. Trừ đi thời gian bạn phải làm việc để mưu sinh, hãy nhìn vào số giờ còn lại. Nếu bạn muốn làm nhạc sĩ mà không chạm vào cây đàn, muốn làm họa sĩ mà không mua nổi dụng cụ vì nướng tiền vào việc khác, thì tôi sẽ không bao giờ tin bạn. Sự chênh lệch giữa lời nói và hành động chính là bằng chứng tố cáo bạn đang tự lừa dối chính mình.
Công cụ này không chỉ dùng để soi xét bản thân mà còn để nhìn thấu kẻ khác. Đừng nghe những gì họ nói, hãy nhìn những gì họ làm. Một chính trị gia ra rả về công bằng nhưng dành phần lớn thời gian để tiếp đón các nhà vận động hành lang thì đó chỉ là một kẻ tham nhũng đang dùng lý tưởng để che đậy bản chất. Con người thường dùng lời nói để tự trấn an bản thân vì họ sợ phải đối mặt với thực tế, sợ thất bại hoặc đơn giản là vì họ lười biếng. Chúng ta là những bậc thầy trong việc tự lừa dối chính mình, tạo ra một vỏ bọc tốt đẹp để trốn tránh sự thật rằng chúng ta đang lãng phí cuộc đời.
Ngay cả tôi, ở tuổi 51, vẫn có lúc mắc sai lầm này. Tôi từng nghĩ mình chỉ dành chút thời gian cho một sở thích phù hợp, nhưng khi thống kê lại, tôi nhận ra mình đã tiêu tốn tới 6-7 tiếng mỗi ngày cho nó. Tôi đã hành động như một con nghiện mà không hề hay biết. Đó là lý do tại sao cứ mỗi vài tháng, bạn phải dừng lại và kiểm kê lại quỹ thời gian của mình một cách lạnh lùng và tàn nhẫn. Đừng để những ảo tưởng về tham vọng làm mờ mắt khi thực tế bạn chẳng mảy may động tay vào việc thực hiện chúng.
Hãy nhìn thẳng vào sự thật: Nếu những gì bạn làm không khớp với những gì bạn nói, thì bạn đang sống một cuộc đời giả tạo. Bạn có thể lừa dối cả thế giới, nhưng đừng bao giờ tự lừa dối chính mình. Hành động không bao giờ biết nói dối, nó phơi bày trần trụi con người thật và những ưu tiên thực sự của bạn. Nếu có sự lệch pha, hãy can đảm hỏi bản thân tại sao, trước khi mọi thứ quá muộn. Nếu hành động và mục tiêu của bạn đồng nhất, lúc đó bạn mới thực sự là kẻ làm chủ cuộc đời mình.
