Hãy nghe cho kỹ đây. Có một lời khuyên trong kinh doanh thế này: “Hãy cho khách hàng thứ họ muốn”. Nghe thì có vẻ hay đấy, và thực tế nó là chìa khóa để kiếm tiền. Tôi lấy ví dụ về một tay làm Youtube mảng game và phim ảnh. Anh ta từng làm nội dung đủ thứ nhưng chẳng đi đến đâu, cho đến khi anh ta chạm đúng mạch “Star Wars”. Khán giả phát cuồng, lượt xem tăng vọt, và thế là anh ta biến kênh của mình thành một cái xưởng sản xuất nội dung về “Star Wars” 24/7. Anh ta thành công rực rỡ vì biết chiều lòng đám đông. Chẳng có gì sai khi muốn thành công về mặt thương mại cả, kẻ nào bảo tiền không quan trọng thì chỉ là lũ ngốc mà thôi.
Nhưng nghe đây, đây mới là cái bẫy chết người mà những kẻ non nớt như bạn rất dễ sa chân vào: Bạn không chỉ đang cho họ thứ họ muốn, mà bạn đang dần trở thành nô lệ cho chính khán giả của mình. Tôi đã thấy quá nhiều kẻ trên mạng xã hội rơi vào tình cảnh này. Họ bắt đầu bằng một chủ đề ăn khách, rồi sau đó họ bị kẹt cứng trong đó. Họ không thể thay đổi, không thể sáng tạo gì mới vì sợ mất lòng khách hàng. Họ trở thành những con rối bị xích chân vào cái hộp mà chính họ đã tạo ra, chỉ biết lặp đi lặp lại một thứ kịch bản cũ rích để duy trì sự tồn tại.
Hãy nhìn những kẻ chỉ biết chửi bới nữ quyền hay đả kích tôn giáo ngày này qua tháng nọ. Đó là tất cả những gì khán giả cho phép họ làm. Chỉ cần họ đi lệch hướng một chút, khán giả sẽ quay lưng ngay lập tức. Họ sợ hãi việc mất đi người xem đến mức chấp nhận để đám đông đeo xiềng xích vào cổ mình. Nếu mục tiêu duy nhất của bạn chỉ là tiền, và bạn chấp nhận làm “máy sản xuất” thì cứ việc, đó là lựa chọn của bạn. Nhưng nếu bạn có khát vọng lớn hơn, bạn sẽ thấy cái giá của việc làm nô lệ cho đám đông là sự thối rữa về mặt tư duy.
Tôi làm nội dung không phải để nịnh bợ bạn hay bất kỳ ai. Tôi đã 50 tuổi, có một đứa con nhỏ 3 tuổi. Mục tiêu của tôi rất rõ ràng: Tôi để lại những tư duy, những bài học cuộc đời này như một di sản cho con trai tôi. Khi nó 30 tuổi và tôi có lẽ đã nằm dưới nấm mồ, nó có thể xem lại và học cách làm người. Tôi không quan tâm mình có bao nhiêu lượt đăng ký, cũng chẳng cần phải chạy theo xu hướng để kiếm vài đồng bạc lẻ. Tôi không bao giờ để mình trở thành nô lệ cho thuật toán hay sở thích nhất thời của đám đông.
Vài ngày trước, một video của tôi bỗng nhiên bùng nổ, mang về hàng ngàn người theo dõi mới. Tôi đã có thể dễ dàng thừa thắng xông lên, làm thêm hàng chục cái video tương tự để “vắt sữa” sự chú ý đó. Nhưng tôi không làm thế. Làm vậy là ngu xuẩn, là tự biến mình thành kẻ chạy theo đuôi khách hàng. Trong kinh doanh, biết khi nào nên chiều khách và khi nào nên giữ vững bản sắc là một nghệ thuật. Nếu bạn cứ mải mê đuổi theo túi tiền của người khác, bạn sẽ đánh mất đi mục đích ban đầu của chính mình.
Mọi doanh nghiệp hay sự nghiệp đều sẽ có giai đoạn tăng trưởng rồi đi đến điểm bão hòa. Khi bạn chạm đến cái ngưỡng đó, bạn phải tự hỏi mình: Tôi có đang hạnh phúc với vị trí này không? Nếu bạn hài lòng, hãy cứ tận hưởng nó. Nhưng nếu bạn cảm thấy bế tắc, cảm thấy mình đang phải làm những việc mình ghét chỉ để duy trì thu nhập, thì đó là lúc bạn cần bản lĩnh để thay đổi. Đừng để mình rơi vào trạng thái “dừng lại thì chết, mà tiếp tục thì nhục”.
Nhiều người chọn cách chịu đựng, chấp nhận làm nô lệ để lo cho vợ con, gia đình. Tôi tôn trọng những người đàn ông đó, vì sự hy sinh của họ là cao cả, là anh hùng. Họ chấp nhận gông xiềng để đổi lấy sự no ấm cho người thân. Nhưng tôi đang nói với bạn – những người có khả năng thay đổi nhưng lại hèn nhát không dám làm. Nếu bạn chọn làm nô lệ chỉ vì sợ hãi sự tự do, sợ hãi rủi ro khi phải đứng trên đôi chân của mình, thì đó là một sự bi thảm.
Cuộc đời này ngắn ngủi lắm, bạn ạ. Những ngày thì dài, nhưng những thập kỷ thì trôi qua trong chớp mắt. Đừng để đến lúc tóc bạc trắng, nằm trên giường bệnh mới nhận ra mình đã dành cả đời để chèo thuyền theo nhịp trống của kẻ khác. Hãy quyết định như một người đàn ông: Ưu tiên của bạn là gì? Bạn muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa hay chỉ muốn làm một con robot hái ra tiền? Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nếu bạn không dám tháo xích và bước đi, thì người duy nhất đáng trách chính là bạn.
