Tôi rất thích mượn hình ảnh xe cộ để nói về cuộc đời. Không phải vì tôi giỏi sửa sang máy móc gì, tôi thậm chí chẳng thể tự tay sửa nổi cái động cơ nếu nó hỏng hóc, nhưng tôi yêu cái cảm giác cầm lái và chiêm ngưỡng chúng như những tác phẩm nghệ thuật đầy sức mạnh. Bạn hãy nhìn lại chính mình đi: Khi bước lên một chiếc xe, không ai điên rồ đến mức nhấn ga chạy tán loạn khắp thành phố mà không biết mình đi đâu. Ở London này, nếu tôi muốn đến một nơi nào đó, tôi phải có lộ trình rõ ràng, chứ không phải cứ lao đại vào những con hẻm nhỏ hay những đại lộ thênh thang một cách vô định. Thế nhưng, nực cười thay, ngoài kia có biết bao nhiêu gã đàn ông đang cầm lái con tàu cuộc đời mình một cách tùy tiện như thế. Họ cứ chạy, cứ rẽ trái rẽ phải mà chẳng hề có một ý niệm nào về đích đến.
Sự thật là bạn không có nhiều thời gian như bạn tưởng đâu. Bạn đang tiêu xài bình nhiên liệu của mình một cách phung phí. Hãy nhớ lấy điều này: Bình xăng cuộc đời chỉ có một và không bao giờ có trạm xăng nào cho bạn ghé vào để quẹt thẻ nạp đầy lại đâu. Khi bạn cạn kiệt năng lượng, bạn dừng chân ở đâu thì đó chính là nơi bạn bỏ xác. Nếu may mắn, bạn có thể kẹt lại ở một nơi sang trọng như Cung điện Buckingham; nhưng thực tế nghiệt ngã hơn nhiều, phần lớn thế giới này là những hố rác bẩn thỉu. Nếu không có kế hoạch, khả năng cao là bạn sẽ kết thúc đời mình ở một xó xỉnh tồi tàn nào đó chứ chẳng có hào quang nào chờ đợi kẻ không biết đường.
Tôi nhớ đến bài hát “When I’m 64” của The Beatles. Paul McCartney viết nó khi mới 24 tuổi – cái tuổi mà đa số các bạn bây giờ vẫn còn đang mộng mơ. Ngay từ lúc thanh xuân nhất, ông ấy đã nghiêm túc hình dung về bản thân mình ở tuổi 64. Còn bạn? Bạn đang 24 tuổi và tự huyễn hoặc rằng mình còn cả một đại dương thời gian phía trước. Đó là một sự ngu xuẩn tai hại. Bạn nghĩ mình có thể đi bất cứ đâu mà không cần tính toán sao? Hãy tỉnh lại đi và học cách sống nghiêm túc trước khi quá muộn. Đừng để đến lúc nhận ra mình đã đi sai đường thì bình xăng đã cạn và động cơ đã nguội lạnh.
Nếu tôi muốn kết thúc một ngày của mình trong một ngôi nhà yên bình bên bờ biển, tôi phải lái xe thẳng hướng về phía đó ngay từ lúc bình minh. Đời người cũng vậy, khi bạn còn trẻ, khi bình xăng còn đầy, bạn phải xác định được cái đích mà mình muốn chạm tới ở tuổi xế chiều. Hãy nhìn những người 64 tuổi xung quanh bạn và tự hỏi: “Tôi có muốn trở thành lão già đó không?”. Bạn muốn là một người đàn ông có tôn nghiêm, hay muốn trở thành một kẻ thảm hại? Tôi đã từng thấy những ông già 65, 70 tuổi ở Las Vegas, mặc độc chiếc quần lót neon kệch cỡm để người ta chụp ảnh trêu chọc, đổi lấy vài đồng lẻ sống qua ngày. Đó là cái kết mà bạn mong muốn sao?
Đừng để mình trở thành trò cười cho đám thanh niên, đừng để chúng chụp ảnh selfie rồi về nhà cười nhạo sự rẻ rúng của bạn khi về già. Hãy động não mà suy nghĩ đi, hỡi người anh em, người con của tôi. Bạn nghĩ 40 năm là dài ư? Với kinh nghiệm của một người đã đi qua gần hết cuộc đời, tôi nói cho bạn biết: Ngày thì dài, nhưng thập kỷ thì ngắn ngủi vô cùng. 40 năm sẽ vèo qua trước mắt bạn nhanh đến mức bạn không kịp chớp mắt đâu. Đừng để đến lúc nhìn lại chỉ thấy một quãng đời hoang phí trên những cung đường vô định, trong khi lẽ ra bạn đã có thể cập bến ở một nơi xứng đáng với giá trị của mình.
