Để tôi kể cho bạn nghe về 1 vụ hạ bệ đỉnh cao mà tôi biết. Chuyện xảy ra vài năm trước ở London, khi tôi đã bước sang tuổi 49. Lúc ấy, tôi đang đi bộ trên đường Chepstow để đến studio ghi hình thì nghe thấy tiếng cãi vã của một cặp đôi phía sau. Gã đàn ông trông khá bảnh bao, tầm cuối tuổi 20 hoặc 30, còn cô ả thì mới ngoài 20, tóc vàng dài, ăn mặc sành điệu và cực kỳ nóng bỏng. Cô ta nói to đến mức làm tôi phải ngoảnh lại. Và bạn biết cô ta đang gào mồm lên vì chuyện gì không? Cô ta đang so bì xem ai giàu hơn! Cô ả tự đắc rằng gã bồ tuy thuộc tầng lớp 1% thượng lưu (chắc là một tay ngân hàng nào đó), nhưng cô ta mới là tinh hoa của top 1% của 1%, thậm chí là vĩ đại hơn thế.
Gã đàn ông tội nghiệp chỉ biết ậm ừ, cố tìm cách xoa dịu để dập tắt cuộc tranh luận nhảm nhí, nhưng cô ta cứ nhai đi nhai lại cái điệp khúc mình giàu có như thế nào. Thực chất, cô ta có tự kiếm được đồng nào đâu, là bố cô ta giàu ấy chứ! Ngay khi họ đi đến trước cửa nhà và tiếng chìa khóa vừa vang lên leng keng, tôi liền quay lại, nhìn thẳng vào gã đàn ông và hỏi: “Bồ ông đấy à?”. Gã đáp: “Phải”. Tôi chốt hạ một câu sắc lẹm: “Kiếm đứa khác tốt hơn đi!”. Gã đàn ông phá lên cười thích chí, còn cô ả thì nhìn tôi như muốn phóng dao găm. Tôi chỉ cười khẩy rồi bước tiếp. Nếu được, tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào để được làm con thạch sùng bám trên tường và nghe tiếp trận lôi đình của họ sau đó. Cô ta chính là kiểu tiểu thư nhà giàu điển hình – một giống loài cực kỳ phức tạp mà nếu bạn không có hòn dái thép, tuyệt đối đừng dại dột dây vào.
Bản chất của một tiểu thư nhà giàu là gì? Cô ta giàu vì có một ông bố thế lực, hoặc được thừa kế một gia tài kếch xù từ thế hệ trước. Bản thân cô ta chưa từng phải nhấc một ngón tay để tạo ra khối tài sản đó. Một cô ả 19 tuổi nắm trong tay cả triệu đô hoàn toàn là do may mắn đầu thai đúng chỗ. Từ nhỏ, cô ta đã quen với việc muốn gì được nấy, ai ai cũng phải khúm núm, nhường nhịn và cung phụng mình. Sự chiều chuộng quá mức đó khiến cô ta bị ảo tưởng vĩ cuồng: cô ta nghĩ người ta quỳ lạy mình vì cô ta có phẩm chất thiên tài, có giá trị nội tại xuất chúng, nhưng nhớ cho kỹ, tất cả những sự tôn sùng đó chỉ hướng vào cái két sắt đứng sau lưng cô ta mà thôi.
Tất nhiên, thế giới này có hai kiểu con gái nhà giàu. Kiểu thứ nhất là những người được giáo dục tử tế, biết điều và chừng mực. Tôi có vài người em họ thuộc kiểu này. Họ sống rất chuẩn mực vì được cha mẹ nghiêm khắc dạy dỗ từ bé, không nuông chiều vô tội vạ và luôn nhấn mạnh rằng: cái gia sản cô ta đang có không phải do cô ta làm ra. Bố mẹ đã dạy họ sự khiêm tốn và đặt họ vào đúng vị trí ngay từ khi còn nhỏ. Nhưng kiểu thứ hai mới là thảm họa: những cô ả hư hỏng, đỏ đỏng và nanh nọc như cái loại tôi vừa kể trên. Bạn chẳng thể làm được gì để thay đổi một quả táo đã thối rữa từ bên trong, trừ khi cô ta phá sản, nếm trải sự thống khổ của cuộc đời trong 3-5 năm để rũ bỏ lớp bùn nhơ và tái sinh thành một con người tử tế. Nếu không, sự hư hỏng đó sẽ bám theo cô ta suốt đời.
Khi bạn dính vào một tiểu thư nhà giàu hư hỏng, cô ta sẽ luôn dùng sự nghèo khó của bạn để làm vũ khí chì chiết. Cô ta sẽ nhìn bạn với sự khinh bỉ, coi việc bạn chưa giàu là một sự thất bại về mặt đạo đức và năng lực. Hãy thực tế đi: đàn ông thường chỉ bắt đầu chạm tới đỉnh cao sự nghiệp và kiếm được khoản tiền lớn sau tuổi 40 hoặc 50, vì cần cả một quá trình tích lũy và xây dựng nền móng trước đó. Nhưng mấy cô ả quen tiêu tiền của bố thì không hiểu điều đó. Cô ta mặc định rằng ở độ tuổi đôi mươi của cô ta, bạn cũng phải có khối tài sản tương đương như vậy. Là một người đàn ông, bạn có chịu đựng nổi một người đàn bà luôn nhìn mình bằng nửa con mắt, hạ thấp bạn vì một thứ bạn chưa thể có được do rào cản tuổi tác không?
Ngay cả với những cô gái nhà giàu ngoan ngoãn, biết điều nhất, trong thâm tâm họ vẫn sẽ có một chút gợn sóng khinh miệt dành cho bạn, trừ khi bạn chinh phục được bố cô ta. Dù muốn thừa nhận hay không, mọi cô con gái nhà giàu đều biết vị thế xã hội của mình đến từ người cha. Họ là những kẻ cuồng bố (daddy’s girl) chính hiệu. Họ ngầm so sánh mọi gã đàn ông xuất hiện trong đời – từ người yêu, chồng tương lai cho đến tình một đêm – với ông bố đại gia của mình. Không có ngoại lệ! Vì vậy, nếu bạn đang hẹn hò với một tiểu thư nhà giàu tử tế, việc bạn cần làm là tiếp cận ông bố và dùng bản lĩnh của một người đàn ông để chinh phục cụ. Hãy thẳng thắn nói về sự nghiệp, về kế hoạch kinh doanh và năng lực kiếm tiền của bạn. Nếu ông bố chấm bạn điểm mười, cô con gái sẽ tự khắc coi bạn là một vị thần.
Ngược lại, có một kiểu con gái nhà giàu luôn nuôi hận thù với cha mẹ vì ghét cái mác “sống dựa hơi”. Để trả thù, họ sẽ lao vào yêu đương với những thành phần bất hảo, những gã trap boy, tra nam, những kẻ cặn bã đáy xã hội để chọc điên gia đình. Nếu bạn tiếp cận một cô nàng như vậy và vô tình được ông bố yêu mến, cô ta sẽ đá bạn đi nhanh như một hòn đá nóng. Cô ta không cần một gã đàn ông tử tế được gia đình công nhận, cô ta cần một thằng nghiện ngập, một kẻ tiền án tiền sự không có nổi hai xu dính túi để thỏa mãn sự nổi loạn nội tâm. Đây là tâm lý học nguyên thủy của con người, chẳng có gì mới mẻ cả.
Tiểu thư nhà giàu ở bất kỳ đâu trên thế giới này, dù là châu Á, châu Phi, châu Âu hay Trung Đông đều vận hành theo một quy luật vô cùng dễ đoán. Tại sao tôi biết? Vì thời trẻ tôi đã từng hẹn hò với quá nhiều con gái nhà giàu và quá nhẵn mặt với cái thế giới đó. Nhớ cho kỹ: nếu bạn không đáp ứng được kỳ vọng, không bằng hoặc vượt qua được ông bố của ẻm, thì ẻm sẽ rũ bỏ bạn không một chút thương tiếc. Con gái nhà giàu có sức chịu đựng nghịch cảnh cực kỳ thấp. Khi công việc kinh doanh của bạn sa sút, khi sự nghiệp của bạn gặp giông bão, cô ta sẽ là kẻ đầu tiên quay lưng. Không hẳn vì cô ta là người xấu, mà vì hệ quy chiếu từ nhỏ của cô ta luôn là những thứ tốt nhất, hoàn hảo nhất. Cô ta coi bạn là một món trang sức, và khi món trang sức đó có vết xước, cô ta sẽ vứt bỏ để tìm một món khác lấp lánh hơn.
Tôi không có ý vơ đũa cả nắm để hạ bệ họ. Tôi biết nhiều tiểu thư vô cùng rộng lượng và nhân hậu. Vì ý thức được sự may mắn của mình, họ sẵn sàng âm thầm giúp đỡ bạn bè tiền bạc khi gặp khó khăn mà không cần phô trương. Nhưng nhớ cho kỹ, cô ta có thể bao dung với xã hội, nhưng tuyệt đối không dung thứ khi người đàn ông của mình đang bước vào thời kỳ suy vong về tài chính. Dù đã có bao nhiêu năm nghĩa tình, bao nhiêu đứa con chung, một khi cô ta ngửi thấy mùi thất bại và sự kiệt quệ của bạn, cô ta sẽ rời đi.
Bản chất xã hội phương Tây hiện nay là đang biến mọi cô gái bình thường thành những “tiểu thư nhà giàu ảo tưởng”. Thời tôi lớn lên trước năm 1990, ranh giới rất rõ ràng: con gái xuất thân nhà nghèo hay trung lưu sống rất biết điều, không hề có thái độ hạch sách, tinh tướng như đám nhà giàu. Còn bây giờ, ngay cả những con mụ béo ú, xấu xí, rách nát cả về nhân cách lẫn ngoại hình cũng đều mang cái giọng điệu trịch thượng, đòi hỏi của một tiểu thư. Thật nực cười!
Tôi xuất thân từ một gia đình có điều kiện, tôi hiểu rất rõ tầng lớp này, nhưng với tư cách là một người đàn ông đi trước, tôi khuyên bạn: khôn ngoan nhất là hãy chọn một cô gái có phẩm chất tốt, ngoại hình ưa nhìn xuất thân từ tầng lớp trung lưu hoặc cận trung lưu, thay vì đâm đầu vào một tiểu thư đài các. Một cô gái trung lưu sẽ biết ơn những gì cô ấy nhận được và có đủ sự kiên cường, can trường để cùng bạn đi qua giông bão khi mọi thứ bị tước đoạt. Còn tiểu thư nhà giàu thì không bao giờ làm được điều đó. Hãy tỉnh táo trước khi tự chôn vùi cuộc đời mình!
