Tôi định kể câu chuyện này từ lâu rồi, một câu chuyện người thật việc thật về cái chết của một người bạn thân tên Lightfoot vào năm 1996. Anh ta từng là lính nhảy dù, một gã to con, thông minh xuất chúng, có lẽ còn giỏi hơn cả tôi. Nhưng rốt cuộc, tất cả tài năng đó đã tan thành mây khói theo cách ngu xuẩn nhất. Đừng tưởng mình thông minh hay mạnh mẽ mà có quyền buông thả bản năng. Lightfoot từng mặc quân phục đi khắp giảng đường, thích sự kỷ luật cứng nhắc của quân đội nhưng lại để mặc con quỷ trong lòng mình lộng hành.
Sai lầm bắt đầu từ một lá thư. Chỉ vì bực tức khi bị hội cựu sinh viên đòi tiền, anh ta đã viết một lá thư nặc danh với những lời lẽ bệnh hoạn, đe dọa giết người và hãm hiếp. Bạn nghĩ rằng núp bóng ẩn danh là an toàn? Nhầm to. FBI vào cuộc, dấu vân tay tố cáo tất cả chỉ trong một tuần. Anh ta bị bắt, bị đuổi học, vào tù và phải đi giám định tâm thần. Cả một tương lai rạng rỡ ở các viện nghiên cứu chiến lược bị quét sạch chỉ vì một phút bốc đồng không kiểm soát được cơn giận.
Sau khi ra tù với án treo, anh ta cố gắng làm lại cuộc đời tại một cửa hàng nội thất ở Seattle. Anh ta thăng tiến nhanh, nhưng rồi quá khứ truy đuổi khi có kẻ tố cáo tiền án với ông chủ. Anh ta bị đuổi việc ngay lập tức. Đó là lúc anh ta tuyệt vọng, tin rằng mình không còn tương lai, rằng cái vết nhơ này sẽ ám ảnh mình mãi mãi. Tôi là người duy nhất anh ta liên lạc lúc đó. Chúng tôi vẫn cười về cái danh “cựu tù nhân”, nhưng đó là tiếng cười cay đắng của một kẻ thấy đời mình đã đi vào ngõ cụt.
Tháng 1 năm đó, anh ta chọn kết liễu đời mình. Kinh khủng hơn, anh ta đã đột nhập lên tầng thượng một tòa nhà cao tầng, lập một “ổ bắn tỉa” định xả súng vào những người vô tội đi làm buổi sáng. Nhưng có lẽ phút cuối, lương tri trỗi dậy, anh ta chọn tự sát trong nhà vệ sinh thay vì trở thành kẻ sát nhân hàng loạt. Một tài năng kiệt xuất, một người đàn ông có thể đã có gia đình, con cái và sự nghiệp lừng lẫy, giờ chỉ còn là một nấm mồ cô quạnh. Tất cả chỉ vì anh ta không đợi được đến lúc cơn bão đi qua.
Nhớ kỹ : trên đời này chẳng có gì là vĩnh cửu, kể cả sự khốn cùng. Robert Frost nói “vàng son không thể ở lại”, nhưng đống rác rưởi mà bạn đang chịu đựng cũng thế thôi. Mọi nỗi đau, mọi sai lầm, dù kinh tởm đến đâu, rồi cũng sẽ chỉ là một chấm nhỏ trong gương chiếu hậu của cuốc xe cuộc đời. Đừng có làm trò trẻ con kiểu tự tử để bắt người khác phải hối hận. Đó là sự hèn nhát. Nếu Lightfoot còn sống đến hôm nay, chúng tôi đã có thể ngồi uống với nhau và cười nhạo về cái thời anh ta nằm trong trại tâm thần.
Tôi viết những dòng này không phải để thương hại, mà để răn đe bạn: Đừng bao giờ bỏ cuộc chỉ vì một giai đoạn tồi tệ. Cuộc đời là một hành trình dài với nhiều biến cố, và chỉ những kẻ trụ lại cuối cùng mới thấy được ánh sáng. Mọi sai lầm đều có thể sửa chữa, mọi vết thương đều sẽ lành, miễn là bạn còn sống. Đừng để quỷ dữ trong lòng kéo bạn xuống hố sâu như cách mà bạn tôi đã làm. Hãy sống để thấy rằng những gì bạn tưởng là tận thế hôm nay, thực chất chỉ là một bài học nực cười trong tương lai.
