Cách kết bạn, khi đã rời xa trường lớp.
Khi còn trên ghế nhà trường, việc kết bạn cực kỳ dễ. Không phải vì bạn giỏi giao tiếp, mà vì bạn bị nhốt trong một cái “bong bóng”. Ngày nào cũng gặp cùng một nhóm người, cùng lớp, cùng lịch, cùng sự kiện. Dù bạn có là đứa lập dị, bạn vẫn sẽ tìm được vài đứa lập dị khác để chơi chung. Bị ép ở cạnh nhau đủ lâu thì kiểu gì cũng quen, cũng thân. Nó giống như bị nhốt chung trên một chuyến bay dài nhiều năm liền. Thân không phải vì hợp, mà vì không có lựa chọn khác.
Nhưng khi bước ra đời, bong bóng đó vỡ tan. Mỗi người đi một hướng. Không còn gặp nhau mỗi ngày. Không còn lý do bắt buộc phải duy trì liên lạc. Ai cũng bận sống cuộc đời riêng của họ. Và lúc đó, bạn mới nhận ra một sự thật khó chịu: kết bạn khi trưởng thành khó hơn rất nhiều.
Phần lớn những mối quan hệ kéo dài cả đời, đều hình thành từ thời trẻ. Từ cấp hai, cấp ba, năm đầu đại học. Sau giai đoạn đó, số lượng bạn mới mà thực sự gắn bó, sẽ giảm mạnh. Không phải vì bạn kém đi, mà vì bối cảnh đã thay đổi hoàn toàn. Không còn vũ hội, không còn hoạt động trường lớp, không còn những dịp tụ tập. Không còn chuyện ngồi chung lớp rồi tiện thể làm quen. Mọi người không còn bị “xếp chung phòng” với bạn nữa.
Ra ngoài đời, ai cũng bận. Ai cũng có việc, có trách nhiệm, có áp lực. Mỗi người bạn thấy trên đường đều đang rat race trong guồng quay riêng của họ. Và vì vậy, việc kết nối trở nên hiếm và khó. Cộng thêm công nghệ, mạng xã hội, điện thoại thông minh đang khiến người ta tưởng là kết nối nhiều hơn, nhưng thực tế là xa nhau hơn.
Rất nhiều đàn ông sau khi ra trường bị rơi vào trạng thái cô lập. Mất hết bạn cũ. Không kiếm được bạn mới. Đi làm – về nhà – lặp lại. Có người cô đơn tới mức trầm cảm, thậm chí nghĩ quẩn, vì cảm giác không ai hiểu mình, không ai đồng hành. Tôi đã thấy quá nhiều trường hợp như vậy.
Vấn đề nằm ở chỗ này: khi bạn trưởng thành, không còn ai lo đời sống xã hội thay bạn nữa. Không còn giáo viên, không còn nhà trường, không còn hệ thống tạo sẵn môi trường giao tiếp. Từ thời điểm đó trở đi, đời sống xã hội của bạn là trách nhiệm của chính bạn. Không ai khác làm thay.
Bạn không thể chỉ cắm đầu làm việc 70-80 tiếng một tuần rồi mong cuộc sống tự nhiên ổn. Đó là công thức cho một cuộc đời khô cạn. Tôi từng sống như vậy. Và tôi nói thẳng: đó là một kiểu sống đáng hối tiếc. Làm việc mà không có bạn bè, không có kết nối, không có sinh hoạt xã hội là tự bào mòn mình.
Muốn có bạn khi trưởng thành, bạn buộc phải chủ động. Chủ động một cách có ý thức. Bạn phải tự tạo môi trường xã hội cho mình, bằng cách tham gia những hoạt động bạn thực sự quan tâm. Không phải đi giao lưu cho có, không phải lao ra quán bar rồi làm quen bừa. Mà là chọn lọc.
Bạn thích gì thì bơi vào môi trường đó. Thích kinh doanh thì đi sự kiện kinh doanh. Khoái thể thao thì chơi thể thao. Chăm sóc sức khỏe thì tham gia cộng đồng cùng lối sống. Thú cưng, nghệ thuật, học tập, khởi nghiệp… cái gì cũng được, miễn đó là thứ bạn thật sự làm lâu dài. Khi bạn ở đúng môi trường, bạn sẽ gặp những người cùng hệ giá trị, cùng nhịp sống, cùng hướng đi. Tình bạn chỉ bền khi hai bên có thể bổ trợ cho nhau.
Đừng đối xử với cuộc đời mình như cái chợ, ai vào cũng được. Bạn phải kén chọn. Bạn bè không cùng đường thì sớm muộn cũng va chạm, cũng mệt mỏi. Một mối quan hệ không tạo ra giá trị hai chiều thì chỉ là gánh nặng.
Là đàn ông trưởng thành, bạn phải học cách cân bằng. Cân bằng giữa công việc và đời sống xã hội. Bỏ bê cái nào cũng trả giá. Làm quá nhiều mà không sống thì bạn sẽ trống rỗng. Chơi quá nhiều mà không xây dựng sự nghiệp, bạn sẽ tụt lại. Không ai dạy bạn điều này sau khi ra trường, nhưng bạn phải tự học.
Sự thật là: xây dựng một vòng tròn xã hội khi trưởng thành khó hơn rất nhiều so với hồi đi học. Nhưng nó là điều bắt buộc. Bạn không thể sống cô độc và gọi đó là trưởng thành. Bạn cần những người đồng hành, những người cùng chí hướng, những người đẩy bạn tiến lên chứ không kéo bạn xuống.
Không ai đến gõ cửa nhà bạn để kết bạn với bạn. Không ai chịu trách nhiệm cho đời sống xã hội của bạn ngoài chính bạn. Nếu bạn muốn một cuộc sống tốt, một tinh thần vững, một con đường rõ ràng, bạn phải tự đứng lên, bước ra ngoài, và xây dựng nó. Đây không phải lựa chọn. Đây là nghĩa vụ của một người đàn ông trưởng thành.
