HỌC CÁCH ĐỐI MẶT VỚI THẤT BẠI NHƯ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Tôi muốn nói với bạn về cách đối mặt với thất bại – thứ mà tôi gọi là “nếm mùi trái đắng” (The L). Đây không phải chuyện tang tóc hay mất mát người thân, mà là cảm giác khi bạn bị đối thủ hạ gục trên thương trường, hoặc bị đánh gục trong một trận chiến sinh tử ngoài đời. Bạn cần học cách đối mặt với nó vì cách một người đàn ông đối diện với thất bại sẽ định nghĩa chính bản thân anh ta. Đừng như kẻ hèn nhát mà tôi biết, kẻ suốt ngày đi rên rỉ, biến thất bại thành một buổi “tiệc thương hại” để mong cầu sự chú ý. Nhìn hắn chẳng khác gì một gã tồi tệ, và tôi không muốn bạn đi vào vết xe đổ đó.
Thất bại là một phần tất yếu của cuộc sống, nó là bước đệm, là bàn đạp dẫn đến thành công. Nếu bạn chưa từng thất bại, nghĩa là bạn chẳng bao giờ có cửa để thành công. Chuyện bị ai đó đánh bại là hoàn toàn bình thường, chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Luôn có những kẻ giỏi hơn, mạnh hơn, giàu có hơn hoặc thông minh hơn bạn ở một lĩnh vực nào đó. Khi bạn đối đầu với một kẻ mạnh hơn và ngã xuống, điều đó không phản ánh xấu về con người bạn, miễn là bạn đã chuẩn bị và chiến đấu hết mình.
Hãy nhìn vào giai đoạn trước khi thất bại: Bạn đã làm hết sức mình chưa? Bạn đã dồn 100% tâm sức, không chừa lại dù chỉ một giọt nỗ lực cuối cùng? Nếu bạn đã đặt tất cả lên bàn cân mà vẫn thua, hãy ngẩng cao đầu. Tôi nể phục những người đàn ông dù không có tài năng bẩm sinh nhưng làm việc như trâu bò, chiến đấu đến kiệt sức và về đích cuối cùng. Khán giả có thể cười nhạo, nhưng những người thực sự nỗ lực sẽ dành cho họ sự tôn trọng. Đó là người mà tôi muốn kề vai sát cánh trong chiến hào, còn những kẻ thắng nhờ tài năng rồi đi cười cợt người khác chỉ là loại rác rưởi.
Khi cái tát của thất bại giáng xuống, việc đầu tiên bạn cần làm là ngậm miệng lại. Đừng đi rêu rao, đừng than vãn để kiếm chút lòng thương hại rẻ tiền. Khi người khác đến an ủi, hãy cảm ơn rồi kết thúc câu chuyện thật nhanh. Bạn cần giữ lại cái cảm giác cay đắng, đau đớn như muốn nôn mửa trong cổ họng đó. Tại sao? Vì sự đồng cảm sẽ làm dịu đi cơn giận dữ cần thiết. Bạn cần cái cảm giác tồi tệ đó để chất vấn bản thân, để đánh giá sai lầm và lấy đó làm năng lượng để phục thù.
Bạn chẳng học được gì từ thành công đâu, người ta chỉ học được từ thất bại. Sự giận dữ và cay đắng chính là động cơ để bạn cải thiện bản thân cho lần sau. Ngay khoảnh khắc bạn bị đánh gục, khi trọng tài đang đếm đến 10, trong đầu bạn phải nung nấu ý định về một trận tái đấu. Thất bại mang lại động lực, còn chiến thắng mang lại sự tự tin. Hãy giữ chặt lấy sự cay đắng đó, dùng nó để mổ xẻ thất bại của mình một cách máu lạnh nhất, tìm ra chỗ hổng để không bao giờ lặp lại lỗi lầm đó nữa.
Điều tối kỵ nhất là nói dối về thất bại của mình. Đừng thêu dệt lý do như “tôi bị đánh lén” hay “tại hoàn cảnh”. Những người đàn ông khác sẽ đánh hơi thấy mùi dối trá ngay lập tức và họ sẽ khinh bỉ bạn. Nguy hiểm hơn, nếu bạn lặp lại lời nói dối quá nhiều, chính bạn sẽ tin vào nó. Khi đó, bạn sẽ không còn khả năng nhìn thẳng vào sự thật để sửa đổi. Bạn sẽ tự huyễn hoặc rằng đó không phải lỗi của mình, và thế là bạn tự triệt tiêu cơ hội để trở nên giỏi hơn.
Đôi khi bạn thua chỉ vì đối thủ quá mạnh, hoặc vì một sai lầm nhất thời trong sức nóng của trận chiến. Sai lầm thì ai cũng mắc phải, đừng quá dằn vặt, chỉ cần chắc chắn rằng bạn không lặp lại đúng cái ngu ngốc đó ở lần sau. Nhưng cái đau đớn nhất, thứ sẽ gặm nhấm bạn đến cuối đời, chính là khi bạn thất bại vì đã không chuẩn bị kỹ lưỡng. Tôi từng có một cuộc họp quan trọng và vì chủ quan không chuẩn bị, tôi đã thể hiện như một kẻ nghiệp dư. Dù sau đó may mắn cứu vãn được, nhưng đến tận bây giờ, đó vẫn là vết nhơ khiến tôi thấy nhục nhã mỗi khi nhớ lại.
Đừng bao giờ để mình rơi vào thế phải dựa vào may mắn. Hãy chuẩn bị như thể bạn đang đi vào chỗ chết, dồn toàn lực vào đó để dù kết quả thế nào, bạn cũng không phải hối tiếc. Nếu đã làm hết sức mà vẫn thua, hãy tìm cách tái đấu. Nếu không thể có trận tái đấu, hãy dẹp nó sang một bên và bước tiếp. Đừng tổ chức những “vòng chạy tang thương” để xin sự thương hại. Hãy nhìn về phía trước, vì mọi thứ giá trị trong đời bạn đều nằm ở tương lai, chứ không phải ở đống tro tàn sau lưng.
