BẢN LĨNH CỦA TỰ KIỂM SOÁT VÀ CUỘC CHIẾN CHỐNG LẠI YẾU HÈN

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Tôi vừa làm một bài về chế độ mẫu hệ, và thú thật, tôi thấy nó tệ hại. Không phải vì tôi thiếu chuẩn bị, mà vì tôi đã để cảm xúc dẫn dắt mình đi quá xa. Tôi vốn có thói quen vạch ra các ý chính rồi nói một cách tự nhiên, ngẫu hứng để giữ được sự chân thực, vì việc đọc kịch bản có sẵn luôn tạo cảm giác gượng ép, giả tạo. Nhưng lần này, ngọn lửa giận dữ và sự bất mãn với chủ đề đó đã khiến tôi mất kiểm soát. Khi đối mặt với những kẻ ngu ngốc, gian dối hoặc những luận điểm sai rành rành, tôi thường có xu hướng “nổi đóa” và mất đi sự tỉnh táo cần thiết.

Đây là một khiếm khuyết lớn mà tôi đã dành nhiều thời gian để suy ngẫm. Tại sao tôi vẫn kiên trì làm những việc này? Câu trả lời cuối cùng luôn là sự tự hoàn thiện bản thân. Tôi coi đây là một trải nghiệm để rèn luyện kỹ năng và nâng tầm chính mình. Giống như một người thợ mộc, lúc mới bắt đầu chỉ tạo ra những sản phẩm thô kệch, nhưng qua thời gian, những sản phẩm ấy sẽ trở nên tinh xảo và có giá trị hơn. Đối với tôi, mọi hoạt động trong đời không được phép là những mục đích vô nghĩa; chúng phải phục vụ cho việc xây dựng một phiên bản cá nhân tốt đẹp và mạnh mẽ hơn.

Tôi nhận ra mình có một điểm yếu chết người: Khi đối đầu trực tiếp, đầu óc tôi thường chạy quá nhanh. Tôi tính trước nhiều bước thay vì tập trung vào khoảnh khắc hiện tại để giữ một thái độ điềm tĩnh, chừng mực. Trong một xã hội lịch thiệp với đầy rẫy những quy tắc kìm kẹp, khiếm khuyết này thường bị che đậy. Nhưng ở môi trường internet – nơi mà sự thô lỗ được giải phóng và những trận cãi vã vô bổ diễn ra hàng ngày – bản ngã của con người dễ dàng bộc lộ một cách trần trụi nhất. Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì, tôi chỉ quan tâm đến việc mình phải kiểm soát được chính mình.

Nhiều người tìm đến các cuộc tranh luận trực tuyến để tìm lại cảm giác của thời trung học, cái thời mà họ có thể ném những lời nhục mạ vào mặt kẻ mình ghét. Đó là những cuộc chiến vô nghĩa với những kẻ lạ mặt chẳng ra gì, nơi chẳng có phần thưởng nào cho kẻ thắng cuộc. Nhưng với tôi, tôi dấn thân vào những “đấu trường sinh tử” này vì tôi biết mình chưa giỏi kiểm soát cảm xúc trong những tình huống đó. Mỗi khi bị dồn vào thế bí, bị làm nhục hay thất bại, tôi lại thấy đó là một cơ hội quý giá để nhìn thấu sự yếu kém của bản thân và rèn luyện bản lĩnh.

Bạn cần hiểu rằng, khi cuộc sống trở nên quá thoải mái và thành công, đó chính là lúc bạn bắt đầu mục nát. Sự tiện nghi khiến con người ta mềm yếu, nhu nhược và lười biếng. Gã đàn ông tuổi 25, 30 đầy khát vọng chiến đấu để có được tiền bạc và vị thế giờ đây đã nằm lại ở quá khứ. Ở tuổi 50, tôi có thể sống hưởng thụ, nhưng tôi chọn cách phơi bày mình trước sự chế giễu và những cuộc tranh luận khắc nghiệt. Tôi không làm điều đó để gây ấn tượng với bất kỳ ai, mà để tự thách thức chính mình, để chà xát vào những chỗ yếu hèn cho đến khi chúng trở nên cứng cáp.

Thời gian là kẻ thù không đội trời chung, nó sẽ bào mòn bạn một cách tàn nhẫn. Đừng tưởng rằng ở tuổi 20 bạn đang ở đỉnh cao thì sẽ mãi như vậy; thực tế, bạn chỉ mới bắt đầu cuộc chơi thôi. Nếu bạn hài lòng với việc ngồi một chỗ, uống bia, xem tivi và ăn khoai tây chiên, bạn đang tự giết chết sự phát triển của mình. Một người đàn ông đích thực phải là người làm chủ được lý trí và chế ngự được cảm xúc. Nếu lần này tôi thất bại, tôi sẽ làm lại; nếu tôi vẫn còn mất bình tĩnh, tôi sẽ làm lại lần nữa cho đến khi đạt được sự tự chủ hoàn hảo.

Đừng bao giờ cho phép mình dừng lại. Hãy tìm ra những điểm yếu kém, những chỗ sai lầm của bản thân và đối đầu trực diện với chúng. Mục tiêu tối thượng của cuộc đời không phải là sự thoải mái, mà là trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, hiệu quả và có bản lĩnh hơn mỗi ngày. Ít nhất, hãy cố gắng để lần thất bại sau không còn thảm hại như lần trước. Đó là cách duy nhất để bạn không lầm đường lỡ bước và không bị dòng đời nghiền nát thành một kẻ tầm thường, yếu nhược.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết