Những gì bạn càng ra sức chống cự, càng dai dẳng bám lấy bạn. Càng cảm thấy thiếu thốn, sự thiếu thốn đó càng quay lại hành hạ bạn. Tôi đang ở San Francisco để thăm bố mẹ. Đây là một thành phố cực kỳ tả khuynh. Gần đây, có những kẻ đã xịt sơn dòng chữ #Resist lên cả một hàng rào dài để chống đối Trump. Kể từ khi ông ta lên làm tổng thống, lũ người đó lúc nào cũng ra rả cái khẩu hiệu ấy. Nhìn đám cánh tả, đám “chiến binh công lý xã hội” (SJW) và lũ Dân chủ đó, tôi thấy vừa nực cười vừa thảm hại. Họ giống như bị quỷ ám, tự giam cầm tâm trí mình trong đau khổ, lo âu và căng thẳng triền miên. Họ không bao giờ biết tận hưởng cuộc sống hay để người khác yên. Dù bạn có cố gắng làm vừa lòng họ đến thế nào, họ vẫn sẽ tìm ra lý do để cằn nhằn, tìm ra sự bất công để đóng vai nạn nhân và nghĩ rằng cả thế giới đang nhắm vào mình. Chính vũ trụ, hay bất cứ thế lực nào bạn tin tưởng, đang trừng phạt họ bằng cách ném vào mặt họ chính những thứ họ căm ghét và chống cự.
Việc sơn cái khẩu hiệu chống Trump ngu ngốc đó lên tường chẳng đạt được mục đích gì ngoài việc ép chính họ phải nghĩ đến Trump mỗi ngày. Nếu đã ghét một ai đó, tại sao lại muốn nhìn thấy thứ gợi nhắc về họ liên tục? Nó cũng giống như việc bạn ghét một đội bóng, ghét cay ghét đắng màu áo của họ, nhưng lại treo chiếc mũ bảo hiểm có logo của đội đó ngay trong phòng ngủ để tự tra tấn bản thân mỗi sáng thức dậy. Thật ngớ ngẩn và vô nghĩa. Vượt ra khỏi chuyện chính trị hay thể thao, tư duy chống cự này xuất phát từ một tâm lý cực kỳ nghèo nàn và thiếu thốn. Khi bạn ở tầng nhận thức thấp kém đó, suốt ngày tự hỏi tại sao ai cũng giàu có, ai cũng tiến bộ còn mình thì không, bạn sẽ chẳng bao giờ ngóc đầu lên nổi. Bạn chính là kẻ thù lớn nhất của đời mình, tự tay hủy hoại bản thân bằng những chế độ tâm lý độc hại. Đám chống Trump đó cuồng điên vì ông ta đến mức xem Fox News nhiều hơn cả phe bảo thủ, chỉ để soi mói, chửi bới và tự làm khổ mình. Chính sự ám ảnh của họ đã góp phần nuôi sống truyền thông và làm cho ông ta ngày càng nổi tiếng.
TƯ DUY THIẾU THỐN VÀ SỰ BẠN NHƯỢC CỦA ĐÁM TRAI ĐỤT
Hãy nhìn lại chính cuộc sống của bạn đi. Bạn đang vật lộn với điều gì và tại sao lại nghiện cái cảm giác đau khổ đó? Nhiều gã tìm đến tôi có một điểm yếu chí mạng: hội chứng sợ tiếp cận phụ nữ. Cả đời họ chưa bao giờ lấy nổi chút dũng khí để bước đến trước mặt một cô gái. Họ bước đi rồi lại quay đầu bỏ chạy vào phút chót vì sợ hãi. Họ tự tước đi cơ hội chiến thắng của chính mình vì tâm lý trốn tránh. Chỉ đến khi tôi ném họ vào thực tế, bắt họ phải vượt qua ranh giới đó, họ mới nhận ra mọi chuyện chẳng có gì ghê gớm. Dù bị từ chối hay được chấp nhận, thực tế cũng không bao giờ kinh khủng như cái kịch bản điên rồ mà họ tự vẽ ra trong đầu do xem quá nhiều phim ảnh. Những gì bạn trốn tránh sẽ tiếp tục ám ảnh cho đến khi bạn dũng cảm đập tan nó. Nếu cứ giữ cái tư duy độc hại, thiếu thốn đó, bạn sẽ mãi dậm chân tại chỗ.
Đó là lý do tôi cực kỳ khinh bỉ cái văn hóa SJW và đám cánh tả. Tôi không theo đảng phái nào, nhưng tôi ghét cái cách lũ Dân chủ nhồi nhét vào đầu người trẻ rằng họ là nạn nhân, rằng xã hội này đầy rẫy phân biệt chủng tộc, phân biệt giới tính để ngụy biện cho sự thất bại của chính mình. Đúng, thế giới này có bất công, có phân biệt, nhưng nó không tràn lan như truyền thông thối nát vẽ ra. Nếu bạn tin rằng ai ngoài kia cũng xấu xa và đang tìm cách hại bạn, bạn là một kẻ ngu ngốc và bạn xứng đáng nhận lấy một cuộc đời rác rưởi. Lúc tôi lớn lên, người ta cũng từng nói với tôi rằng tôi trượt phỏng vấn là vì người ta phân biệt chủng tộc. Nhưng tôi chọn cách búng tay cho qua và tập trung làm tốt việc của mình. Thế giới này không công bằng, vậy thì sao? Bạn định ngồi đó khóc lóc một dòng sông hay sao? Hãy ngừng cư xử như một kẻ yếu đuối nhu nhược. Bạn khổ sở vì bạn tin sái cổ vào những thứ nhảm nhí trên CNN, rồi đổ lỗi cho việc mình không được sinh ra với khuôn mặt của một siêu mẫu.
ĐỨNG DẬY LÀM VUA HAY SỐNG NHƯ KẺ ĂN MÀY
Đừng mang tư thế của một kẻ ăn mày rồi đi ăn vạ vũ trụ. Thượng Đế không bao giờ ban thưởng cho những kẻ suốt ngày rên rỉ và than nghèo kể khổ. Bạn chỉ được đền đáp khi biết trân trọng những gì mình đang có. Bản thân tôi, vào thời điểm khốn khó nhất, khi sắp sửa phá sản, tôi đã ngừng than vãn. Tôi biết ơn vì mình còn sức khỏe, còn những con vật nuôi bên cạnh, và biết ơn cả những người phụ nữ tuyệt vời từng đi qua đời mình. Ngay khi tôi ngừng chống cự, ngừng oán trách, cuộc sống đã ban tặng cho tôi sự thịnh vượng.
Bây giờ quyền lựa chọn nằm trong tay bạn. Bạn muốn tiếp tục sống phần đời còn lại như một kẻ tâm thần, lúc nào cũng lo sợ có người ám hại, hay muốn dồn nguồn năng lượng đó để xây dựng một sự nghiệp vĩ đại, một di sản khiến bạn tự hào? Bạn muốn xung quanh mình là những chiến hữu chất lừng, những người phụ nữ nóng bỏng, những chiếc siêu xe và sống cuộc đời của một vị vua? Hay bạn chọn sống như một kẻ vô gia cư, suốt ngày rên rỉ, cằn nhằn và chết chìm trong sự khốn khổ do chính mình tạo ra? Hãy tự quyết định đi, vì đây là cuộc đời của bạn.
