Tôi thấy vô cùng phẫn nộ khi chứng kiến cảnh những người đàn ông trẻ tuổi bước đi trên phố với vẻ mặt như thể đang phạm lỗi. Họ cúi gục đầu, nhìn chằm chằm xuống đất, sợ hãi và khép nép như thể sự tồn tại của họ là một sự xúc phạm đến xã hội này. Không còn một chút tự hào, không còn hành động ngẩng cao đầu nhìn về phía chân trời. Nhớ cho kỹ, người ta đang đối xử với những đứa con trai như thể giới tính của chúng là một căn bệnh, một phiên bản lỗi của con gái. Tôi có một đứa con gái sáu tuổi và tôi không hề lo lắng cho nó, bởi cả nền văn hóa này đang trải thảm đỏ cho nó. Nhưng còn đứa con trai bốn tuổi của tôi thì sao? Bản chất của con trai là hiếu động, chạy nhảy và thích va chạm; vậy mà trường học lại ép chúng ngồi yên như con gái. Khi chúng không làm được, người ta tống vào mồm chúng những viên thuốc trị ADHD để biến chúng thành những xác sống, thuần hóa chúng thành những đứa con gái.
Nhìn vào những thanh niên 18, 20 tuổi hôm nay, tôi không hề ghen tị với họ, dù đôi khi tôi cũng muốn trẻ lại để sửa chữa những sai lầm quá khứ nhờ kinh nghiệm hiện tại. Hãy nhìn cái bẫy mà xã hội giăng sẵn cho một chàng trai 18 tuổi: người ta dụ dỗ bạn vào đại học, ép bạn gánh khoản nợ 50.000 đến 100.000 đô la chỉ để đổi lấy một tấm bằng vô giá trị. Trường đại học ngày nay không còn dạy tri thức nữa, họ coi sinh viên là khách hàng, chiều chuộng và nhồi nhét mớ hệ tư tưởng cánh tả rác rưởi chẳng có chút giá trị thực tiễn nào. Bạn ra trường năm 22 tuổi với một đống nợ trên đầu. Thống kê tại Mỹ cho thấy người ta phải mất trung bình 21 năm để trả hết nợ sinh viên, và khoản nợ này không thể bị xóa phong tỏa ngay cả khi bạn tuyên bố phá sản. Bạn trở thành một kẻ nô lệ thời hiện đại, cày cuốc chỉ để trả nợ thì làm sao tích lũy được tiền mua nhà và lập gia đình trước tuổi 35? Trong khi thế hệ trước bằng tuổi bạn đã có nhà cửa đàng hoàng.
Đã vậy, những công việc tốt, những vị trí quản lý tầm trung hay lao động kỹ thuật có thu nhập cao đều đã bị đem đi thuê ngoài ở Ấn Độ, Malaysia, Trung Quốc, Việt Nam và Mexico. Những kẻ có sự nghiệp thăng tiến ở độ tuổi này chỉ có thể là một số ít bước ra từ các trường đại học hàng đầu, nhưng đó lại là những gã luồn cúi, ranh ma, biết vâng lời và sẵn sàng nhảy qua mọi cái vòng mà hệ thống đặt ra. Phần lớn những người còn lại là những người đàn ông tử tế, chăm chỉ, có đạo đức tốt và có hoài bão cao đẹp. Họ chỉ muốn có một mái ấm, một gia đình để yêu thương và bảo bọc. Thế nhưng, nền văn hóa độc hại này đã tiêm nhiễm vào đầu phụ nữ trẻ tư duy hám lợi, ép họ phải tìm kiếm những gã đàn ông đạt tiêu chuẩn “3 con số 6”: cao 6 foot (khoảng 1m83), thu nhập 6 chữ số (trên 100.000 đô la) và “cậu nhỏ” dài 6 inch. Họ không còn tìm kiếm một người đàn ông tử tế nữa.
Sự bất công đó đẩy 80% đàn ông bình thường vào hố sâu của sự tuyệt vọng và hư vô. Tôi hoàn toàn hiểu tại sao những thanh niên 25, 30 tuổi bây giờ lại chọn cách giam mình trong phòng, chơi game cả ngày và thẩm du bằng phim khiêu dâm. Họ bị tước đoạt mục đích sống, không có một đỉnh núi nào để hướng tới và không có ai dẫn đường chỉ lối. Cuối cùng thì, tất cả những gì họ có thể làm là tiêu thụ, cày cuốc để mua những thứ đồ chơi điện tử vô bổ hay một chiếc xe bóng bẩy hơn. Nhưng hãy nghe tôi nói, ngay cả khi bạn mua được một chiếc Ferrari, sự phấn khích cũng chỉ tồn tại trong chốc lát, một chiếc xe đẹp không bao giờ mang lại ý nghĩa cho cuộc đời bạn. Đàn ông trẻ đang có những nỗi uất hận hoàn toàn chính đáng nhưng xã hội lại ngó lơ, thậm chí còn sỉ nhục và dán mác họ là “incel” (kẻ độc thân không tự nguyện) để chà đạp, xem họ như những kẻ ngoài lề có thể vứt bỏ.
Tôi phát tởm với thái độ lạm dụng và xúc phạm đó của truyền thông. Người ta làm như thể mọi điều tồi tệ trên thế giới này đều do đàn ông trẻ gây ra. Với một áp lực khủng khiếp như vậy, điều làm tôi ngạc nhiên không phải là những vụ bạo lực bộc phát gần đây, mà là tại sao chúng lại xảy ra ít đến thế so với các nhóm nhân khẩu học bạo lực khác. Đã đến lúc chúng ta phải đứng lên, tập hợp lại và gào vào mặt cái xã hội này rằng: “Đủ rồi, chúng tôi không chịu đựng thêm nữa!”. Chúng ta đòi hỏi phải chấm dứt cái ngành kinh doanh hút máu mang tên nợ sinh viên, chấm dứt sự sỉ nhục đối với khát vọng xây dựng gia đình chính đáng của đàn ông.
Nhiều kẻ sẽ hỏi tại sao một gã 51 tuổi như tôi lại đi bênh vực đám trẻ này? Không chỉ vì đứa con trai bốn tuổi của tôi, mà vì sự bất công tột cùng đang diễn ra trước mắt. Mọi nhóm người khác trong xã hội đều nhận được phần thưởng, sự chú ý và cơ hội, riêng đàn ông, đặc biệt là đàn ông trẻ, lại bị đá vào ống chân. Thời trẻ của tôi cũng từng đơn độc, không có ai định hướng, người ta ném chúng tôi xuống dòng sông và mặc kệ sống chết. Nhưng bây giờ, bỏ mặc đàn ông là một tội ác nguy hiểm. Hãy bảo đám nữ quyền ngậm miệng lại và bớt lôi Marie Curie ra làm bình phong đi. Marie Curie hay Emily Dickinson là những thiên tài kiệt xuất, nhưng họ chỉ là những ngoại lệ hiếm hoi. Nhớ cho kỹ, nhìn ra xung quanh bạn xem: những con đường, những tòa nhà chọc trời, những chiếc xe chạy ngoài phố, những chiếc máy bay trên bầu trời, các lý thuyết khoa học và toàn bộ nền văn minh công nghệ này đều do đàn ông xây dựng và tạo ra. Đàn ông chính là tương lai. Nếu cái xã hội này cứ tiếp tục lạm dụng, nghiền nát và tước đoạt mọi hy vọng của họ, thì cái kết cục chờ đợi phía trước chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì đâu.
