Nhớ cho kỹ, y học hiện đại và khoa học phương tây là một thành tựu vĩ đại, cứu sống hàng triệu, thậm chí hàng tỷ người. Hãy nhìn vào vắc-xin đậu mùa: nó đã cứu nhân loại khỏi một căn bệnh từng xóa sổ đến 90% dân số bản địa châu Mỹ khi người châu Âu mới đặt chân đến. Những người định cư ngày đó không hề biết cách bệnh tật lây lan, họ không cố ý đầu độc ai cả, chỉ là cơ thể người bản địa chưa từng có hệ miễn dịch chống lại nó. Vắc-xin là phát minh tuyệt vời, tôi hoàn toàn ủng hộ những thành tựu như vắc-xin bại liệt, sởi hay quai bị. Nhưng tất cả những thứ đó chỉ tốt với một điều kiện duy nhất: chúng phải được thử nghiệm một cách nghiêm ngặt. Cuối cùng thì, một phương thuốc dù có tốt đến đâu mà thiếu đi sự kiểm chứng lâu dài thì chẳng khác nào một canh bạc mạng sống.
Hãy tỉnh ngộ đi và nhìn vào lịch sử để lại bài học xương máu mang tên Thalidomide. Được phát minh vào năm 1951 và tung ra thị trường từ năm 1957 để trị chứng lo âu, mất ngủ và ốm nghén cho phụ nữ mang thai, loại thuốc này chỉ mất bốn năm để bị quét sạch khỏi thị trường. Nhưng trong bốn năm ngắn ngủi đó, nó đã gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ: hơn 10.000 đứa trẻ sinh ra bị dị tật nghiêm trọng, không có tay chân, tim mạch lỗi tàn phế. Khoảng 40% trong số đó chết ngay khi vừa lọt lòng, số còn lại sống một cuộc đời ngắn ngủi, đau đớn và không bao giờ kịp trưởng thành. Đáng nói là, Thalidomide không phải thuốc độc, nó vẫn có tác dụng tốt để điều trị bệnh phong hay hỗ trợ người nhiễm HIV ngày nay. Nó chỉ tàn phá bào thai ở một vài tuần tuổi nhất định trong thai kỳ. Một loại thuốc có thể là thần dược với người này nhưng lại là thảm họa với người khác, và để biết chắc chắn, người ta phải thử nghiệm nó qua nhiều năm, thậm chí nhiều thập kỷ chứ không phải vài ba tháng.
Thế mà bạn hãy nhìn lại thực tế ngày hôm nay xem, giới trẻ các bạn đang nhắm mắt nuốt chửng những sản phẩm công nghệ y tế thực nghiệm mới tinh, thứ mà ngay cả chính người tạo ra nó cũng chẳng thể biết nổi tác dụng phụ trong dài hạn là gì. Người ta giải thích nó giống như một liệu pháp gen, thay đổi tận gốc bản chất cơ thể bạn. Tôi không nói những nhà sản xuất có tâm địa độc ác; những người chế tạo ra Thalidomide năm xưa cũng có ý định tốt đẹp là giúp người và kiếm tiền chân chính từ công sức của mình. Nhưng lòng tốt không đảm bảo cho sự an toàn. Hậu quả kinh hoàng xảy ra chỉ vì người ta gạt phăng sự thận trọng ra ngoài cửa sổ, vội vã áp dụng khi chưa kiểm chứng đầy đủ. Tôi chưa bao giờ uống bất kỳ loại thuốc nào nếu nó chưa được thử nghiệm kỹ lưỡng trên người khác và trên chính cơ thể tôi. Ngay cả một viên aspirin đơn giản, lúc trẻ tôi uống không sao, nhưng khi bước sang tuổi đôi mươi, cơ thể thay đổi và tôi bắt đầu bị dị ứng, khó thở mỗi khi dùng nó. Cơ thể bạn thay đổi theo thời gian, và bạn buộc phải hiểu rõ thứ mình đang nạp vào người.
Hãy làm một bài toán phân tích lợi ích và rủi ro một cách lý trí trước khi quyết định giao phó mạng sống cho bất kỳ ai. Nếu bạn hoàn toàn khỏe mạnh, bạn có điên mà đi tiêm hóa chất hóa trị ung thư vào người không? Tất nhiên là không, vì hóa trị bản chất là chất độc được dùng để giết tế bào ung thư, chỉ khi bạn mắc bệnh hiểm nghèo và không còn đường lui thì mới phải đánh đổi. Giả sử bạn mắc một căn bệnh có tỷ lệ tử vong là 1%, nhưng phương thuốc người ta ép bạn dùng để phòng bệnh lại có nguy cơ gây chết người lên đến 3%. Một kẻ có đầu óc bình thường sẽ nhận ra ngay thuốc phòng bệnh còn nguy hiểm gấp ba lần căn bệnh gốc, và lựa chọn khôn ngoan là từ chối nó. Vậy mà trong cái xã hội ngày nay, lối tư duy logic, khoa học thực nghiệm và phân tích thống kê cơ bản đó lại bị coi là “thuyết âm mưu”, bị gán mác là cái ác về mặt đạo đức. Thật là một sự điên rồ và nực cười.
Nếu bạn cho rằng tôi đang phóng đại, hãy tự đi mà tìm kiếm hình ảnh về những đứa trẻ Thalidomide năm xưa. Tôi sẽ không trưng ra ở đây vì chúng quá ám ảnh, chúng sẽ khắc sâu vào tâm trí bạn một nỗi sợ hãi tột cùng về sự cẩu thả của con người. Những đứa trẻ tội nghiệp đó có cơ thể hoàn toàn bình thường, ngoại trừ chân tay chỉ là những khúc mẩu dị dạng. Người ta đã mất bốn năm trời chịu đựng thảm kịch mới chịu tịch thu loại thuốc đó khỏi các kệ hàng. Đừng đụt dại và ngây thơ gửi gắm mù quáng sinh mạng của mình vào tay kẻ khác chỉ vì họ nói họ có ý định tốt. Nếu ai đó đưa cho bạn một viên thuốc trắng không nhãn mác và bảo “uống đi cho đỡ đau đầu”, bạn có dám uống không khi nó có thể là aspirin, nhưng cũng có thể là xyanua hay heroin? Nhớ cho kỹ, bài học lớn nhất của cuộc đời này là phải luôn hoài nghi, luôn cẩn trọng và biết tự đặt ra những câu hỏi cốt lõi để bảo vệ chính mình: “Thứ này có thực sự an toàn hay không?”.
