TÀI NĂNG LÀ THỨ CÓ SẴN, NHƯNG BẢN LĨNH LÀ THỨ PHẢI TỰ KIẾM LẤY
Ngày tôi còn trẻ, tôi có một thằng bạn tên là Thomas. Hai đứa tôi ghét nhau cay đắng. Thomas là một thiên tài thể thao bẩm sinh, bất kỳ môn nào nó cũng chơi giỏi chỉ sau năm phút làm quen. Nó luôn lấy cái vẻ nhanh nhẹn đó để hạ nhục tôi – một thằng vụng về, không chút năng khiếu vận động. Ngược lại, tôi trả thù nó bằng sự thông minh thiên phú trong lớp học, đặc biệt là môn toán. Chúng tôi luân phiên nhục mạ nhau bằng cái vốn tự có của mình. Nhưng bạn biết không? Cả tôi và nó lúc đó đều chỉ là những kẻ ngạo mạn trên đống tài sản mà mình không hề đổ mồ hôi để có được. Tài năng bẩm sinh chẳng khác gì đứa con nhà giàu được bố tặng cho chiếc xe sang – nó có đó, nhưng nó không phải là thành tựu của bạn.
Nhiều người trẻ hiện nay đang mắc kẹt trong cái bẫy “tài năng”. Bạn có thể sinh ra với bộ óc thông minh, khuôn mặt điển trai hay một cơ thể cường tráng. Đó là món quà của tạo hóa, không phải là năng lực thực tế. Tài năng là thứ bạn sinh ra đã có, nhưng “khả năng” (ability) là thứ bạn phải rèn luyện mới có được. Thằng Thomas đẹp trai đến mức con gái tranh nhau theo đuổi, nhưng nó không bao giờ học cách hiểu phụ nữ hay cách quản lý một mối quan hệ. Kết quả là nó cưới ngay người đầu tiên ngủ với nó và sống một cuộc đời bế tắc, không lựa chọn. Tài năng của nó đã biến thành một lời nguyền vì nó chưa bao giờ phải cố gắng.
Còn tôi, tôi từng là một thằng mặt đầy mụn, vụng về và giao tiếp tệ hại. Tôi không có tài năng trong việc thu hút phái nữ. Vì thế, tôi buộc phải học. Tôi học cách trở nên hài hước, học cách thấu hiểu tâm lý, học cách điều chỉnh câu chuyện từ những thứ khô khan sang những điều phụ nữ quan tâm. Quá trình đó mất hơn một thập kỷ. Nhưng sau mười năm, tôi đã biến sự vụng về thành một khả năng điêu luyện. Trong khi Thomas đứng yên với vẻ ngoài tàn phai theo năm tháng, tôi đã vượt xa nó nhờ vào những kỹ năng mà tôi tự tay xây dựng. Đó là sự khác biệt giữa kẻ ăn sẵn và kẻ tự tạo ra vận mệnh.
Đừng bao giờ để sự ngạo mạn mù quáng của tài năng đánh lừa bạn. Khi bạn giỏi một thứ gì đó quá dễ dàng, bạn sẽ trở nên kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo đó khiến bạn nghĩ mình đã ở trên đỉnh thế giới và không còn nhu cầu hoàn thiện. Nhưng khi bạn bắt tay vào rèn luyện một kỹ năng từ con số không, bạn sẽ học được sự khiêm nhường. Bạn sẽ nhận ra vươn tới sự hoàn hảo khó khăn đến nhường nào. Một vận động viên chuyên nghiệp thực thụ luôn khiêm tốn vì họ biết để từ tài năng bẩm sinh đạt đến 100% thành công, họ đã phải đánh đổi bằng bao nhiêu mồ hôi và nước mắt.
Sự kiêu ngạo khiến bạn tin rằng cách của mình là duy nhất và tốt nhất, từ đó chặn đứng mọi con đường phát triển. Ngược lại, sự khiêm nhường của một người có thực lực cho bạn thấy rằng luôn còn chỗ để tiến bộ. Kẻ ngạo mạn nghĩ mình đã hoàn hảo; người khiêm nhường biết mình có giới hạn và luôn tìm cách đẩy cái giới hạn đó đi xa hơn. Bạn muốn là kẻ đứng yên nhìn tài năng thối rữa, hay muốn là người đàn ông không ngừng tiến hóa? Câu trả lời nằm ở việc bạn có dám bước ra khỏi vùng an toàn của những gì có sẵn để bắt đầu khổ luyện hay không.
Nếu bạn nghĩ mình không có tài năng trong một lĩnh vực nào đó – dù là giao tiếp, thể thao hay kiếm tiền – thì đó tuyệt đối không phải là cái cớ để chấp nhận thất bại. Việc thiếu tài năng chỉ có nghĩa là vạch xuất phát của bạn ở mức 5% thay vì 50% như những người khác. Bạn sẽ phải làm việc cực khổ hơn, tốn nhiều thời gian hơn, nhưng không có nghĩa là bạn không thể chạm tới mốc 100%. Thậm chí, những thứ bạn đạt được thông qua rèn luyện sẽ bền vững và đáng giá hơn nhiều so với những thứ từ trên trời rơi xuống. Đừng cam chịu là những gì bạn đang có, hãy kiên trì đẩy bản thân lên phía trước, bạn sẽ thấy mình lột xác thành một con người hoàn toàn khác.
