Đốt hết đường lui, chiến đấu hoặc ăn hành.
Sai lầm chí mạng của lũ trẻ các bạn ngày nay là tự cho mình quá nhiều đường lui. Các bạn chuẩn bị sẵn một đống phương án dự phòng để lỡ có thất bại thì vẫn còn chỗ này mà bấu víu, chỗ kia mà dựa dẫm. Nhớ cho kỹ, muốn làm nên trò trống thì phải chặt đứt mọi sợi dây an toàn, đốt sạch thuyền đi. Bạn phải ném bản thân vào một trạng thái sợ hãi tột độ, ép mình vào thế: nếu không thành công, cuộc đời coi như vứt đi. Chính tôi, khi quyết định khởi nghiệp, đã tự tay đốt rụi cây cầu quay đầu của mình. Tôi từ bỏ công việc văn phòng an toàn ở một tập đoàn lớn với mức thu nhập sáu chữ số mỗi năm, từ bỏ chiếc xe Mercedes mui trần sang chảnh và cả cô bạn gái xinh đẹp để lao vào kinh doanh.
Tôi biết thừa nếu mình cứ luyến tiếc đồng lương ổn định, cứ ung dung hưởng thụ sự ấm êm bên cô bồ đẹp mỗi tối, tôi sẽ không bao giờ dồn hết 100% tâm trí và năng lượng để sinh tồn. Sự thoải mái chính là nấm mồ chôn vùi ý chí. Khi tôi dứt áo ra đi, mọi thứ không hề màu hồng. Toàn bộ số tiền tích cóp được từ thời làm thuê đã bốc hơi sạch sẽ vì tôi làm cái gì thất bại cái đó. Tôi đã nếm mùi thất bại liên tiếp 11, 12 lần trước khi chạm đến thành công ở lần thứ 13 trong mảng vợt gái chuyên nghiệp – một lĩnh vực mà thời điểm đó ai cũng bảo là đang lụi tàn. Tôi làm được, đơn giản vì tôi không cho phép mình có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải thắng.
BẢN LĨNH ĐÀN ÔNG ĐƯỢC TÔI LUYỆN TỪ VỰC THẲM
Có những thời điểm tôi hoàn toàn kiệt quệ tài chính, hoảng loạn đến mức trong túi chỉ còn đúng 500 đô la. Đúng lúc đó, một nhà tuyển dụng gọi điện mời tôi phỏng vấn vào tập đoàn Adobe với mức lương cực kỳ béo bở. Đó giống như một bài kiểm tra của vũ trụ ném vào lòng tham và sự sợ hãi của tôi. Tôi đã đi phỏng vấn đến vòng cuối cùng, nhưng ngay tại bãi đỗ xe trước giờ quyết định, tôi đã ngồi lặng người trong ô tô và nhận ra: nếu bước chân vào cánh cửa kia, tôi sẽ lại làm một kẻ làm thuê an phận, và thế giới sẽ không bao giờ có một tôi thành công như ngày hôm nay. Tôi rút điện thoại ra, từ chối thẳng thừng ngay tại chỗ trước sự ngơ ngác của nhà tuyển dụng.
Lúc đó tôi chẳng biết mình là kẻ đại ngu hay thiên tài, nhưng thời gian đã chứng minh tôi đúng. Từ một kẻ khánh kiệt ở tuổi ngoài 40 – cái tuổi mà đa số người đời đã chấp nhận buông xuôi số phận – tôi đã lội ngược dòng để bước chân vào top 1% những người có thu nhập cao nhất nước Mỹ. Để có được ngày hôm nay, tôi đã phải trải qua những tháng ngày sống như một gã khổ hạnh trong “chế độ thầy tu” (monk mode): cắt đứt mọi liên lạc bạn bè, ăn ít nhất có thể, ngủ ít nhất có thể để có thêm thời gian cày cuốc. Cô bạn gái ngày xưa cũng bỏ tôi mà đi khi thấy tôi trắng tay, và khi tôi thành công, cô ta muốn quay lại nhưng tôi gạt phắt.
KỶ LUẬT TUYỆT ĐỐI: KHÔNG CÓ CHỖ CHO SỰ THỎA HIỆP
Sự tàn nhẫn với bản thân này không chỉ áp dụng trong sự nghiệp mà còn cứu rỗi cả sức khỏe của tôi. Khi nhìn vào gương và thấy mình đang biến thành một gã trung niên béo phì, nhớt nhác và tồi tệ, tôi đã thử tập luyện nhưng không hiệu quả vì vướng vào cái bẫy “ăn sạch 5 ngày, xả láng 2 ngày cuối tuần” như bao kẻ tầm thường khác. Nhận ra sự nửa vời đó không đem lại kết quả, tôi tiếp tục đốt thuyền bằng cách tự đặt mình vào một “thử thách hoàn hảo”. Tôi cắt bỏ hoàn toàn đồ ngọt, tinh bột, đồ ăn rác, ăn sạch cả 7 ngày trong tuần không một chút gian lận.
Kết quả là gì? Chỉ trong vòng một tháng, tôi đã lấy lại vóc dáng chuẩn mực mà trước đó tôi nghĩ phải mất cả năm trời. Khi bạn ép mình vào kỷ luật sắt đá, cơ thể và tâm trí bạn sẽ tự động thay đổi thói quen; giờ đây tôi ăn uống lành mạnh một cách tự nhiên mà không cần phải gồng mình chịu đựng nữa. Nếu bạn thực sự muốn đạt được những điều vĩ đại, hãy dẹp ngay mấy trò tự thưởng, tự cho phép mình nghỉ ngơi hay thỏa hiệp đi. Hãy ném hết đống đồ ăn rác trong nhà, dốc hết tâm sức vào mục tiêu. Đừng để bản thân bị nghiện cảm giác thất bại rồi ngồi đó tự thương hại chính mình.
TỰ ĐẶT MÌNH VÀO “TỬ ĐỊA” ĐỂ SINH TỒN
Khi bạn tự chặt đứt mọi đường lui và đốt sạch thuyền, đó là lúc bản lĩnh, sự kiên cường và cái chất đàn ông của bạn được bộc lộ rõ ràng nhất. Bạn sẽ biết mình thực sự là một người đàn ông bản lĩnh, kiên định và kiêu hãnh đến mức nào, hay chỉ là một kẻ hèn nhát khi gặp áp lực. Tôi đã từng đứng bên bờ vực sụp đổ, suýt phát điên vì áp lực, nhưng tôi đã không gục ngã. Tôi ngã xuống hàng chục lần, nhưng lần nào cũng tự đứng dậy, tự hỏi mình có thể làm tốt hơn ở đâu và tiếp tục chiến đấu.
Thành quả của việc kiên cường đứng trên “tử địa” – nơi mà nếu bạn không chiến đấu, bạn sẽ chết – là một cuộc sống tự do tự tại, không bao giờ phải đi làm thuê cho ai nữa, và có đủ tiềm lực tài chính để chăm lo cho những người thân yêu hay thậm chí là thú cưng của mình bằng những dịch vụ y tế cao cấp nhất. Bạn sẽ không bao giờ đặt chân được đến cái đích đó nếu trong đầu lúc nào cũng thủ sẵn một chiếc phao cứu sinh để nhảy vào mỗi khi gặp sóng gió. Muốn làm nên nghiệp lớn, hãy ném bản thân vào chỗ chết để tự tìm đường sống. Thắng hoặc là chìm nghỉm, chấm hết!
