Phụ nữ không thể giúp bạn thoát khỏi cô đơn.
Có một sự thật trần trụi mà mấy bộ phim tình cảm hay đám đạo đức giả ngoài kia không bao giờ dám thừa nhận.
Hồi trẻ, tôi từng sống trong sự cô độc đến cùng cực. Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần tìm được “đúng người”, tìm được một cô gái hoàn hảo, thì mọi nỗi trống trải trong lòng sẽ tan biến. Tôi bám lấy bất kỳ ai đi ngang qua đời mình như một gã sắp chết đuối vớ được phao. Và kết quả là gì? Thảm hại. Chẳng ai muốn ở bên một kẻ bi lụy và đầy mùi tuyệt vọng như thế cả, dù cho bạn có thành công hay tiền đầy túi đi chăng nữa.
Đến khi tôi chuyển tới sống trong một căn hộ xa hoa và xung quanh không thiếu những bóng hồng nóng bỏng, kể cả những cô người mẫu rực rỡ nhất. Tôi đã phạch phạch với họ, hẹn hò với họ, nhưng bạn biết điều gì kinh khủng nhất không? Đó là cảm giác nằm cạnh một người phụ nữ tuyệt vời ngay sau khi ân ái mà vẫn thấy mình cô đơn đến phát khóc.
Phụ nữ không phải là thuốc chữa cô đơn. Cái huyền thoại về “nàng tiên” xuất hiện để cứu rỗi cuộc đời bạn, tưới lên bạn thứ phép màu hạnh phúc chỉ là rác rưởi. Không một người phụ nữ nào có trách nhiệm hay khả năng lấp đầy lỗ hổng trong linh hồn bạn. Nếu bạn không tự chữa lành được sự cô độc của chính mình, bạn sẽ mãi là một kẻ tâm thần phân liệt trong tình cảm.
Sai lầm lớn nhất của đàn ông khi cô đơn là vơ lấy vơ để. Khi bạn vã quá, bạn sẽ chấp nhận bất kỳ ai, kể cả những người hoàn toàn không phù hợp, thậm chí là độc hại. Bạn sẽ sẵn sàng đeo nhẫn vào tay một người mà chỉ ba tuần sau bạn đã không thể chịu đựng nổi bản tính của cô ta. Sự cô đơn làm mờ mắt bạn, khiến bạn chọn sai người để chung sống, chọn sai mẹ cho con cái mình. Đó là bản án tử hình cho tương lai của bạn.
Đừng bao giờ coi một người phụ nữ là vị cứu tinh. Khi bạn đang ở điểm yếu nhất, cô đơn nhất, đó là lúc bạn phải tỉnh táo và khắt khe nhất. Bạn có thể hẹn hò, có thể vui vẻ, nhưng tuyệt đối đừng lầm tưởng rằng cô ấy là mảnh ghép giúp bạn hoàn thiện.
Bạn phải tự giải quyết vấn đề của mình trước khi bước vào một mối quan hệ nghiêm túc. Đàn ông bản lĩnh là người làm chủ được sự cô độc của mình, chứ không phải kẻ đi van xin một người đàn bà đến để ban phát sự hạnh phúc.
Bạn đã hiểu ra vấn đề chưa, hay vẫn muốn tiếp tục làm gã lụy tình chờ đợi phép màu không bao giờ tới?
