Một thế hệ phụ nữ đang tự dìm mình trong một cơn sang chấn tâm lý tập thể đầy ngạo nghễ nhưng cũng không kém phần thảm hại. Bạn sẽ chẳng khó để bắt gặp một cô nàng khóc lóc thảm thiết trên mạng xã hội chửi rủa đàn ông là rác rưởi, trong khi chính ả đang mặc chiếc áo in dòng chữ “đàn ông là cái ví”. Hay một kẻ khác than vãn không tìm được đàn ông tốt, nhưng dòng giới thiệu bản thân lại ghi chép rành rành tiêu chuẩn: “Dưới 1m88 thì biến”. Sự hoang tưởng đã đạt đến mức độ nực cười, một sự kết hợp hoàn hảo giữa thói đòi hỏi vô độ và tư duy nạn nhân. Họ lợi dụng người khác về mặt tài chính rồi tự phong đó là “quyền lực phụ nữ”, nhưng khi phải đối mặt với hậu quả của sự tham lam đó thì lại gào lên rằng mình bị “áp bức”.
Căn bệnh nghiện ngập sự chú ý kết hợp với những kỳ vọng đầy mâu thuẫn đang bộc lộ sự suy đồi trong nhận thức của giới trẻ. Họ tung những bức ảnh gợi dục hàng ngày lên mạng nhưng lại tỏ ra ghê tởm khi nhận được những tin nhắn tán tỉnh gạ gẫm. Họ mặc những bộ đồ cắt xẻ hiểm hóc đến phòng gym, cố tình uốn éo ở những khu vực đông người nhất, rồi làm video đóng vai nạn nhân bị “nhìn trộm”. Bạn không thể bán nước rồi đi sỉ nhục người ta vì họ mua nước để uống. Đó là một thứ đạo đức giả nhân danh sự an toàn. Một người thực sự lo sợ cho sự an toàn của bản thân sẽ không bao giờ đi dạo một mình lúc 3 giờ sáng ngoài hộp đêm để phát livestream câu tương tác, hay chia sẻ vị trí thực tế của mình cho hàng ngàn người lạ trên mạng.
Đỉnh cao của sự ảo tưởng là việc họ tôn sùng lối sống buông thả, chăn chuối dạo nhưng lại đòi hỏi sự đối xử trân trọng theo kiểu truyền thống. Một người đàn bà tự hào khoe khoang chiến tích bú kẹc cho hơn 100 gã đàn ông, bán rẻ danh dự để đổi lấy vài đồng tiền lẻ từ các nền tảng người lớn, rồi lại tự hỏi tại sao đàn ông tử tế không ai muốn cam kết lâu dài. Bạn không thể vừa muốn được tung hô vì những hành vi chứng minh mình không xứng đáng làm vợ, lại vừa nổi điên khi đàn ông đối xử với bạn như một món hàng qua đường. Họ dùng những ngôn từ tâm lý học được nhai lại trên mạng như “thao túng tâm lý”, “ái kỷ” để vũ khí hóa mọi cuộc tranh luận nhằm trốn tránh trách nhiệm. Chỉ cần bạn nhớ một sự kiện khác đi, bạn bị chụp mũ là kẻ lừa dối; chỉ cần bạn đặt ra giới hạn, bạn bị coi là kẻ kiểm soát.
Sự bất đối xứng về tiêu chuẩn tài chính và năng lực thực tế đang biến thế giới hẹn hò thành một vở hài kịch đen tối. Một cô nàng kiếm được vài ba cọc tiền lẻ mỗi tháng sẵn sàng chê bai một người đàn ông làm lụng vất vả có thu nhập gấp đôi cô ta là kẻ nghèo hèn. Những kẻ ôm khoản nợ ngập đầu vì một tấm bằng đại học vô dụng lại đi sỉ nhục một người thợ điện, thợ sửa ống nước có nhà xe đàng hoàng chỉ vì đó không phải là “công việc văn phòng quý tộc”. Họ đòi hỏi người đàn ông phải cao ráo, giàu có, có cơ thể hoàn hảo, vừa phải nam tính mạnh mẽ lại vừa phải phục tùng như một chiến binh công lý xã hội, trong khi thứ duy nhất họ mang lên bàn cân chỉ là: “Sự tồn tại của tôi đã là một món quà”. Bạn xứng đáng với những gì bạn cống hiến, chứ không phải những gì bạn thèm khát.
Cuối cùng thì, thị trường hẹn hò vận hành theo quy luật giá trị tàn nhẫn chứ không dựa trên sự ban ơn. Đàn ông ngày nay đã nhìn thấu trò chơi và họ bắt đầu rút lui hàng loạt. Họ từ chối việc phải tham gia vào một cuộc phỏng vấn tuyển dụng bất công, nơi họ xuất phát ở thế yếu và phải cạnh tranh với bóng ma của những gã người cũ. Đàn ông tìm kiếm một người đồng hành mang lại sự bình yên, tiếng cười và sự hỗ trợ lẫn nhau, chứ không phải một dự án cải tạo đầy rủi ro.
Khi họ nhận ra mình đang bị chấm điểm một cách trịch thượng bởi những kẻ không có chút giá trị thực tế nào, họ sẽ lặng lẽ quay lưng. Bức tường sinh học là thứ không bao giờ nhân nhượng; tuổi trẻ và nhan sắc sẽ phai tàn, và thực tế phũ phàng sẽ nghiền nát những kẻ cứng đầu không chịu tỉnh mộng. Đừng tự biến mình thành kẻ đứng nhìn tương lai trôi qua trong sự cô độc chỉ vì bám víu vào những ảo tưởng rẻ tiền của mạng xã hội.
