Nếu đàn ông cần tình dục, sự tiện lợi và con cái từ phụ nữ, thì câu hỏi ngược lại luôn là: Phụ nữ thực sự muốn gì ở đàn ông? Để tôi nói thẳng cho bạn một sự thật trần trụi: Thứ nhất, họ muốn tình dục. Đừng để họ lừa bạn, phụ nữ khao khát chuyện đó chẳng kém gì chúng ta, nếu không nhân loại đã diệt vong từ lâu rồi. Thứ hai, và quan trọng nhất về mặt lịch sử, họ cần sự an toàn. Suốt hàng ngàn năm, phụ nữ cần đàn ông để bảo vệ và cung cấp nguồn sống khi họ mang thai và nuôi con. Nhưng trong vài thập kỷ gần đây, cái “phương trình” này đã bị phá vỡ hoàn toàn bởi hai thứ: Thuốc tránh thai và Sự can thiệp của Nhà nước.
Ngày nay, ở những quốc gia phát triển, phụ nữ không còn cần một người đàn ông cụ thể để có sự an toàn nữa. Họ có công việc, hoặc nếu không có, họ có trợ cấp xã hội, thẻ EBT, và các dịch vụ công. Nhà nước đã nhảy vào thay thế vai trò của người cha, người chồng. Thêm vào đó, viên thuốc tránh thai cho phép họ tận hưởng tình dục mà không phải lo lắng về gánh nặng trách nhiệm với một người đàn ông. Họ có thể lấy “phần xác” của bạn mà không cần “con người” của bạn. Đây chính là lý do tại sao đàn ông hiện đại đang trở nên cực kỳ hoang mang: Vai trò cung cấp sự an toàn của họ đã bị Nhà nước cướp mất.
Sự thay đổi này tạo ra một hệ quả thảm khốc cho vẻ đẹp và sự nữ tính. Tại sao phụ nữ ở các nước Thế giới thứ ba như Đông Âu hay Nam Mỹ lại nữ tính, thích tán tỉnh và khao khát tìm một người chồng tốt? Vì ở đó, Nhà nước không đủ giàu để nuôi họ; họ vẫn cần một người đàn ông để làm chỗ dựa. Ngược lại, ở những nước giàu như Đức, phụ nữ chẳng cần tỏ ra nữ tính làm gì. Họ ăn mặc lôi thôi, cư xử thô lỗ và coi đàn ông chỉ như một món đồ chơi tình dục đính kèm. Khi sự an toàn đã được đảm bảo bởi chính phủ, họ chẳng việc gì phải nỗ lực để thu hút hay giữ chân một người đàn ông cả.
Chính cái môi trường này đã đẻ ra hàng loạt những bà mẹ đơn thân. Và hãy nhìn xem họ dạy con trai mình những gì? Họ dạy rằng đàn ông là những kẻ vô dụng, là thứ bỏ đi. Những đứa trẻ đó lớn lên hoặc trở thành những gã nhu nhược người đầy Estrogen (soyboys), hoặc thành những kẻ mất phương hướng. Đây là một thực trạng mà bạn không thể thay đổi, giống như việc bạn không thể nhét kem đánh răng ngược lại vào tuýp vậy. Nó đã trở thành một phần của cấu trúc xã hội hiện đại, và bạn buộc phải học cách thích nghi nếu không muốn bị nghiền nát.
Vậy lối thoát cho bạn là gì? Có hai con đường. Một là bạn phải trở nên cực kỳ giàu có hoặc thành thục “Game” (nghệ thuật thu hút) để chạm tới tầng lớp phụ nữ cao cấp nhất – những người vẫn giữ được sự nữ tính vì họ muốn hướng tới những người đàn ông có địa vị cao mà Nhà nước không thể thay thế. Hai là tìm đến những nơi mà giá trị truyền thống vẫn còn tồn tại, nơi người phụ nữ vẫn cần một người đàn ông làm trụ cột. Đừng phí thời gian hy vọng những “cô nàng nhà nước” sẽ thay đổi cách nhìn về bạn.
Cuối cùng, hãy hiểu rằng sự độc lập mà phụ nữ đang tung hô thực chất là một cái bẫy. Làm nô lệ cho công việc hay lệ thuộc vào trợ cấp Nhà nước cũng là một kiểu xiềng xích, chỉ là nó không có khuôn mặt người. Họ có thể tự do nhảy từ gã này sang gã khác, cũng giống như bạn có thể đi hái hoa dọc đường, nhưng đó là một cuộc sống cô độc và rỗng tuếch. Phụ nữ thường chỉ nhận ra giá trị của một gia đình thực thụ khi mọi cánh cửa đã đóng sầm lại và tuổi xuân đã qua đi. Đó là bi kịch của họ, nhưng đừng để nó trở thành bi kịch của bạn. Hãy giữ vững bản lĩnh và chọn con đường của một người đàn ông tự chủ.
