Chủ nghĩa nữ quyền là một tiến trình cực kỳ độc hại và đầy tính hủy diệt. Hậu quả cuối cùng của nó là biến phụ nữ hiện đại thành những kẻ chẳng khác gì gái ngành. Về bản chất, đây là một hình thức mại dơm trá hình, bởi phụ nữ bây giờ luôn đòi hỏi vật chất hoặc lợi ích tài chính chỉ để ban phát sự tương tác và cái lòn cho một người đàn ông. Họ mặc định đàn ông phải cung phụng hoặc chi trả cho họ. Đồng ý qua nhà bạn chơi? Bạn phải bao ăn. Họ đòi hỏi bạn phải chu cấp hoặc thể hiện giá trị bằng một thứ lợi ích vật chất sờ mó được, thậm chí có những cô nàng trơ tráo đến mức đòi đàn ông chuyển tiền.
Tôi phải hỏi ngược lại: chuyển tiền vì cái gì? Vì thời gian cô bỏ ra à? Đó chính là điểm mấu chốt. Hầu như không có một chút tình yêu hay sự gắn kết chân chính nào tồn tại ở cái thế hệ này nữa. Tất cả bị thống trị bởi sự độc hại và bị thao túng bởi những thứ tồi tệ nhất. Số người trải nghiệm được tình yêu đích thực bây giờ hiếm hoi như lá mùa thu, còn đại đa số thì chịu cảnh cô đơn.
Nhớ cho kỹ, phụ nữ ngày nay có quyền lực, có quyền lựa chọn và tự quyết. Thời thế đã thay đổi, nhưng kết cục thì chẳng có gì tốt đẹp. Hãy lùi lại 15 – 20 năm trước, thời mà phụ nữ còn biết trọng danh dự và sợ điều tiếng. Họ không đời nào muốn người khác biết mình đã lên giường với ai, đa phần đều có bạn trai và chung thủy cho đến khi mối quan hệ kết thúc rồi mới tìm người mới. Còn ngày nay? Họ chọn độc thân để tự do ngủ với cả tá đàn ông. Họ nắm quyền lực trong tay và lún sâu vào lối sống đó. Thực chất, họ đang hành xử như những con đờ-ĩ hạng sang.
Đây chính là sản phẩm lỗi của chủ nghĩa nữ quyền: hủy hoại sự gắn kết thiêng liêng, phá nát các mối quan hệ và kéo lùi cả xã hội. Hệ lụy là đàn ông thà ở vậy, phụ nữ cũng chẳng thèm kết hôn, và toàn bộ cấu trúc xã hội bị đục khoét từ bên trong. Suy giảm về số lượng dân số và chất lượng dân số là điều tất yếu !
Phụ nữ xưa coi trọng danh tiết bao nhiêu thì phụ nữ nay khinh rẻ nó bấy nhiêu. Họ chăn chuối dạo, tự bôi tro trát trấu vào mặt mình rồi thản nhiên sống chung với cái danh tiếng dơ bẩn đó mà không một chút mảy may suy nghĩ. Tôi còn nhớ cô bạn gái đầu tiên của mình chỉ mới có duy nhất một người đàn ông trước tôi. Cô ấy đã cân nhắc rất lâu trước khi trao thân cho người cũ, và cũng mất một thời gian dài thử thách mới đồng ý đến với tôi. Nhìn lại đám con gái mới lớn bây giờ mà xem, số lượng đàn ông đi qua đời họ đã chạm ngưỡng hai mươi, ba mươi người. Thật sự kinh tởm và đáng báo động. Gốc rễ của sự quái thai này từ đâu mà ra? Chính là từ chủ nghĩa nữ quyền, từ cái gọi là quyền phụ nữ, quyền tự do lựa chọn và tự chủ thân thể. Họ có quyền chọn, và đàn ông chúng ta mất đi quyền dẫn dắt – không phải vì chúng ta bất tài hay lười nhác, mà vì họ không cần. Họ không hiểu thế nào là kết nối cảm xúc, thế nào là chung sống, tôn trọng một người đàn ông hay trân trọng một mối quan hệ. Thứ duy nhất họ làm giỏi là dùng tư duy độc hại để phá nát mọi thứ xung quanh.
Cục diện hiện tại đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát khi phụ nữ trở nên “độc lập”. Họ bỏ ngoài tai lời dạy của cha mẹ, thứ duy nhất họ tôn sùng là sự định hướng từ đám bạn bè có cùng lối sống buông thả. Thậm chí, nhiều cô nàng bên ngoài luôn tỏ ra thanh lịch, ra rả khẩu hiệu “tôi không phải loại con gái đó”, nhưng bản chất bên trong vẫn là sự nổi loạn và lún sâu vào giai đoạn chăn Peter dạo kéo dài. Khi một người đàn bà chìm đắm vào lối sống đó, mọi thứ đều bị hủy hoại. Ngay cả khi họ muốn “chậm lại”, thì cái gọi là chậm lại đó chẳng qua là giảm từ 10 bạn tình một tháng xuống 2-3 người – một con số vẫn quá bệnh hoạn đối với một người phụ nữ.
Đến một thời điểm nào đó, họ cũng sẽ thèm khát một sự cam kết vững chắc. Họ có thể thử yêu đương nghiêm túc, tìm một tấm chồng hoặc một anh bạn trai ngu ngơ chẳng biết gì về quá khứ dơ bẩn của họ. Nhưng mối quan hệ đó chắc chắn sẽ chết yểu. Và khi nó tan vỡ, sự thèm khát dục vọng cuồng nhiệt mà họ từng cố đè nén sẽ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ lại tiếp tục lao vào một chu kỳ cưỡi kẹc dạo mới, tiếp tục đòi hỏi đàn ông phải bao ăn, bao ở và cung phụng tiền bạc. Mô-típ này là bằng chứng đanh thép cho luận điểm của tôi: kết cục của chủ nghĩa nữ quyền là một dạng mại dơm biến tướng. Không có một từ ngữ nào chính xác hơn để gọi tên nó.
Sự thật thì mất lòng, những điều tôi nói có thể rất chát chúa đối với những người phụ nữ đang nghe, và nó chắc chắn không phải là một bức tranh màu hồng về họ. Nhưng cuối cùng thì, nó phản ánh chính xác hành vi của đại đa số phụ nữ hiện đại. Bản thân tôi đã có những trải nghiệm xương máu, dù không tiện kể chi tiết ở đây, nhưng chúng chứng minh một điều: những kẻ trông có vẻ bình thường, có học thức, có sự nghiệp và tỏ ra thanh lịch, lại chính là những kẻ bị dục vọng dẫn dắt khi đi hẹn hò.
Khi sự buông thả diễn ra quá dễ dàng như vậy, bạn phải tự hỏi sau lưng bạn cô ta còn làm những gì nữa? Bằng chứng rành rành ra đó: họ làm việc đó thường xuyên. Phụ nữ luôn miệng nói muốn một mối quan hệ lâu dài, nhưng hành động của họ lại phản bội lời nói. Bản chất của phụ nữ hiện đại là thích làm “gái hư”. Họ khát khao sự nổi loạn, sự hưng phấn, những trải nghiệm mới lạ và cảm giác kích thích. Họ không được lập trình cho cuộc sống gia đình hay sự gắn kết sâu sắc.
Sau những tháng ngày chơi bời chán chê, họ đột ngột muốn hoàn lương, kiếm một bờ vai để cam kết ngắn hạn, nhưng rồi sự bình yên đó sẽ nhanh chóng làm họ phát chán. Sự thèm khát của lạ lại trỗi dậy. Đó là lý do tại sao phụ nữ cần phải biết giữ mình và kiềm chế trước các trải nghiệm tình dục. Họ không được phép ngủ bừa bãi. Nhìn lên các ứng dụng hẹn hò bây giờ mà xem, vô số phụ nữ công khai tìm kiếm “vui vẻ ngắn hạn” mà chẳng thèm che giấu. Đó là một cuộc săn lùng dục vọng quy mô lớn, tước bỏ hoàn toàn tình yêu hay sự kết nối. Đừng lầm tưởng, phụ nữ ngày nay còn cuồng dơm hơn cả đàn ông. Đàn ông thấy cơ hội dâng tận miệng thì hiếm khi từ chối, nhưng phụ nữ mới là người nắm giữ chiếc chìa khóa của phòng ngủ.
Đàn ông là người gác cổng của một mối quan hệ và không được ban phát nó một cách rẻ rúng. Bạn phải chọn lọc, phải chắc chắn đó là người phụ nữ xứng đáng trước khi cho cô ta danh phận. Ngược lại, phụ nữ phải là người gác cổng của tình dục. Nếu họ tự nguyện mở toang cánh cửa vào lòn một cách bừa bãi, họ phải tự chịu trách nhiệm.
Thật nực cười khi đàn ông luôn bị đổ lỗi là những sinh vật thèm khát tình dục. Phụ nữ chỉ cần khép đôi chân lại là giải quyết được quá nửa vấn đề, vì họ là người gác cổng vào lòn. Dù ham muốn của đàn ông có mạnh mẽ đến đâu và không ai là hoàn hảo, thì người phụ nữ dạng chân ra vẫn phải chịu trách nhiệm lớn nhất. Nếu họ thực sự hướng đến sự gắn kết và những mối quan hệ có giá trị, thì lối sống vị kỷ, đầy nhục dục này đã không tràn lan, và đàn ông cũng sẽ khao khát một sự kết nối chân chính hơn. Thay vào đó, phụ nữ bây giờ đặt niềm vui thể xác lên trên hết.
Là một người đàn ông trong cái xã hội này, lựa chọn của bạn cực kỳ hạn hẹp: hoặc là chấp nhận tham gia vào cái trò chơi hỗn loạn đó, hoặc là không có gì cả. Nếu bạn chỉ khăng khăng tìm kiếm một mối quan hệ nghiêm túc mà không chịu thỏa hiệp, bạn sẽ trắng tay.
Lựa chọn hạ thấp tiêu chuẩn là một bước đi sai lầm, bởi không ai được phép hạ thấp tiêu chuẩn khi chọn bạn đời. Bạn phải tìm một người có cùng giá trị tình trường và phẩm hạnh tương đương để có được sự viên mãn. Trong môi trường độc hại hiện nay, để xây dựng được một điều gì đó thực sự giá trị là điều cực kỳ nan giải. Đây là cái kết đắng mà chủ nghĩa nữ quyền mang lại, và tình hình đang vô cùng nguy ngập. Phụ nữ buộc phải thay đổi lối sống của họ nếu muốn mọi thứ tốt đẹp hơn; bằng không, thực tại này sẽ chỉ ngày càng thối nát mà thôi.
