Ngày mai là một ngày trọng đại khi tôi quyết định tự xuất bản cuốn tiểu thuyết của mình. Nói thật lòng, tôi đang thấy sợ. Dù đã từng làm việc với những nhà xuất bản lừng lẫy nhất thế giới, nhưng đây là lần đầu tôi tự đi trên đôi chân mình. Tôi sợ thất bại, sợ mình trông như một kẻ ngốc. Thực ra, bản thảo này đã bị từ chối từ năm 2016 vì những lý do nhạy cảm về chính trị. Lúc đó, tôi cảm thấy mình như một kẻ thua cuộc, nhục nhã thu mình lại và vứt cuốn sách vào ngăn kéo dưới cùng để cố quên nó đi. Tôi thà để nó bám bụi còn hơn là đối mặt với nguy cơ tự xuất bản rồi thất bại thêm lần nữa.
Nhưng bạn biết không, khi tôi sắp chạm ngưỡng 50 tuổi, nỗi sợ thất bại đó vẫn còn đó nhưng có một thứ khác đã lớn mạnh hơn và đè bẹp nó: đó là nỗi sợ sự hối tiếc. Hối tiếc là cảm giác tồi tệ nhất mà một con người có thể nếm trải. Đó là khi bạn có cơ hội ngay trước mắt nhưng lại để nó tuột qua kẽ tay chỉ vì thiếu can đảm. Giống như việc bạn đứng ở một bữa tiệc, nhìn thấy một cô gái tuyệt đẹp đang đứng một mình, nhưng bạn chỉ biết đứng đó cầm ly nước, gật gù theo nhạc và liếc nhìn trộm. Bạn không dám bước tới chào một câu, để rồi sáng hôm sau thức dậy với câu hỏi ám ảnh: “Tại sao lúc đó mình không thử?”
Sự khác biệt giữa thất bại và hối tiếc là rất lớn. Khi bạn thử và thất bại, bạn có thể thấy ê chề, thấy nhục nhã, nhưng bạn không hối tiếc. Bạn đã tiến tới, bạn đã nỗ lực, và dù kết quả là con số không, bạn ít nhất đã biết câu trả lời. Còn hối tiếc là một sự tra tấn tinh thần kéo dài vì bạn sẽ mãi mãi phải tự hỏi: “Nếu lúc đó mình làm thì sao?”. Bạn sẽ không bao giờ biết được liệu cô gái đó sẽ là tình yêu của đời bạn hay sẽ xua đuổi bạn. Thất bại cho bạn một kết cục rõ ràng, còn hối tiếc để lại một khoảng trống không bao giờ được lấp đầy.
Tôi kể cho bạn nghe, 35 năm trôi qua tôi vẫn còn hối hận về một cô gái tên Macarena thời trung học. Cô ấy đẹp đến mức hoàn hảo, và tôi đã thầm thương trộm nhớ suốt cả năm cuối cấp. Vậy mà, vì sự hèn nhát, tôi chưa từng một lần mở lời bắt chuyện với cô ấy. Đến tận bây giờ, ở tuổi này, tôi vẫn thấy mình ngu xuẩn. Có thể nếu tôi bắt chuyện, chúng tôi sẽ chẳng đi đến đâu, nhưng ít ra tôi sẽ không phải mang theo nỗi day dứt này xuống mồ. Khi bạn còn trẻ, bạn thường để nỗi sợ thất bại thống trị vì bạn nghĩ mình còn nhiều thời gian. Nhưng chính cái tư duy đó đang giết chết tương lai của bạn.
Mỗi lần bạn đầu hàng nỗi sợ và không nắm bắt cơ hội, bạn đang tập cho mình thói quen hèn nhát. Một lần từ bỏ sẽ dẫn đến lần tiếp theo dễ dàng hơn. Dần dần, cuộc đời bạn thu hẹp lại, nhỏ bé và thảm hại. Hãy thử tưởng tượng cảnh bạn 70 tuổi, nghèo kiết xác và cô độc vì cả đời không bao giờ dám mạo hiểm trong sự nghiệp hay tình cảm. Bạn muốn sống những ngày cuối đời bằng trợ cấp xã hội và ăn đồ hộp rẻ tiền trong sự hối hận muộn màng sao? Đừng để mình trở thành kẻ chỉ biết nhìn lại quá khứ với toàn những chữ “giá như”.
Tôi quyết định lôi bản thảo từ ngăn kéo ra vì tôi không muốn một ngày nào đó đột quỵ hay gặp tai nạn mà vẫn chưa làm điều mình muốn. Thất bại tệ nhất có thể là gì? Là không ai mua sách, là thiên hạ chê cười. Tôi chịu được, vì ít nhất tôi đã biết kết quả. Tôi không thông minh hơn bạn, tôi chỉ sống lâu hơn và đã nếm đủ đắng cay để hiểu rằng thất bại chẳng là cái đinh gì so với sự hối tiếc. Vậy nên, bất kể bạn đang sợ hãi điều gì, hãy lao vào mà làm đi. Thà làm một kẻ thất bại còn hơn làm một kẻ cả đời sống trong dằn vặt.
