Hôm nay tôi sẽ nói cho bạn một sự thật đầy tranh cãi nhưng cực kỳ thực tế: Những kẻ chiến thắng thực thụ luôn thăng hoa dựa trên sự bất bình đẳng và mất cân bằng của xã hội. Trong khi truyền thông và đám đông ngoài kia không ngừng kêu gào về sự áp bức, về khoảng cách giàu nghèo, thì những người đứng đầu lại coi đó là một thử thách đầy hưng phấn. Bạn càng cố dìm một kẻ chiến thắng xuống, anh ta càng có động lực để vươn lên mạnh mẽ hơn. Ngược lại, những kẻ thất bại chỉ biết nhìn vào đó như một cái cớ để đổ lỗi. Họ thất bại, rồi họ chỉ tay vào tất cả mọi người trừ chính bản thân họ.
Kẻ chiến thắng không có thời gian để oán trách, ngay cả khi lỗi lầm thuộc về người khác. Họ quá bận rộn với việc đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã và tiếp tục lao vào cuộc chơi để giành lấy phần thắng. Tôi không sinh ra đã ngậm thìa vàng; tôi lớn lên trong một gia đình trung lưu thấp, tiền bạc luôn là vấn đề nan giải và cuộc sống cực kỳ khắc nghiệt. Nhưng ngay từ khi đó, tôi đã khao khát được trưởng thành thật nhanh để ra đời và làm nên chuyện. Tôi chứng kiến cha mẹ mình vất vả cả đời, và tôi tự nhủ mình phải thắng, không thể ngồi đó mà khóc lóc hay than thân trách phận.
Hồi nhỏ, tôi thường nghe người ta tiêm nhiễm vào đầu rằng bạn không bao giờ giàu được trừ khi bạn có quan hệ với giới thượng lưu, hoặc phải đánh thuế người giàu để chia cho người nghèo. Tôi luôn phản đối tư tưởng đó. Tôi muốn tự tay kiếm tiền và không muốn ai đụng vào thành quả của mình. Ngay cả bây giờ, khi bước vào những thị trường mới mà mình chỉ là một quân tốt nhỏ bé, tôi cũng chẳng bao giờ cầu xin chính phủ phải can thiệp để chia lại thị phần cho công bằng. Tôi chỉ nghĩ làm sao để thông minh hơn, táo bạo hơn và cướp lấy miếng bánh từ tay đối thủ.
Thế giới này luôn đầy rẫy những kẻ ghen ăn tức ở. Tôi nhận thấy một xu hướng: những kẻ được nuôi dưỡng trong nhung lụa, sống bằng quỹ tín thác của cha mẹ lại thường là những kẻ đi đả kích những người tự thân vận động nhất. Họ cảm thấy bị đe dọa khi thấy người khác vươn lên bằng thực lực, vì điều đó làm nổi bật sự yếu kém của chính họ. Những đứa trẻ “ngậm thìa vàng” này thường đi biểu tình vì những mục tiêu hão huyền chỉ để cảm thấy mình có ích, đơn giản vì chúng không bao giờ lặp lại được thành công của cha mẹ chúng.
Đừng hy vọng thế giới này sẽ trở nên công bằng. Từ thuở sơ khai cho đến hàng ngàn năm sau, sự bất bình đẳng vẫn sẽ tồn tại. Bạn không thể thay đổi nó, tôi cũng không. Việc duy nhất bạn có thể làm là vươn lên trên nó và phát triển bất chấp hoàn cảnh. Kẻ chiến thắng biết cách thích nghi và thăng hoa, còn kẻ thất bại chỉ biết tìm cách kìm hãm người khác. Họ muốn chính phủ đánh thuế, áp đặt quy định để kéo những người giỏi xuống bằng mức độ thấp kém của họ. Nhưng hãy nhớ, thứ gì không tự thân giành được thì sẽ không bao giờ được trân trọng.
Theo kinh nghiệm của tôi, cuộc đời này được thiết lập không phải để bạn dựa dẫm vào quyền lực hay chính phủ, mà là để ép bạn phải tìm ra tài năng thiên bẩm của chính mình. Đừng phí đời để phàn nàn về khoảng cách giàu nghèo. Hãy tìm ra thứ bạn giỏi nhất, trở thành người xuất sắc nhất thế giới trong lĩnh vực đó và ra ngoài kia cạnh tranh. Chỉ có quỷ dữ mới chấp nhận bạn với tất cả sự yếu kém và trì trệ hiện tại, xúi giục bạn rằng “bạn hoàn hảo theo cách của chính mình” ngay cả khi bạn đang thảm hại nhất.
Thượng đế muốn bạn trở thành phiên bản tốt nhất, muốn bạn tăng trưởng, học hỏi từ sai lầm và vấp ngã để đứng dậy. Thế giới ngoài kia đang đầu độc giới trẻ bằng sự nuông chiều cái tôi thái quá, chấp nhận cả những thói quen độc hại. Nhưng kẻ chiến thắng thì khác, họ biết rằng sự bất công là một phần của cuộc chơi. Kẻ thất bại dùng sự bất công làm cái cớ để lười biếng, để gật đầu khi nghe truyền thông nói rằng mình là nạn nhân bị áp bức. Làm ơn hãy tỉnh lại, đừng bao giờ chỉ tay vào ai khác khi cuộc đời bạn đang tệ hại.
Bài học lớn nhất mà tôi muốn dạy bạn là: Hãy luôn tự trách mình trước tiên, ngay cả khi đó không hoàn toàn là lỗi của bạn. Bạn sẽ không bao giờ học được gì nếu cứ đổ lỗi cho ngoại cảnh. Luôn có điều gì đó bạn có thể làm khác đi để thay đổi cục diện. Có những người phân biệt đối xử hoặc đối xử tệ với bạn? Mặc kệ họ. Đừng để tâm vào những thứ rác rưởi đó. Nếu bạn chỉ mải mê đi tìm sự tiêu cực, bạn sẽ thấy nó ở khắp nơi. Tôi chọn cách nhìn vào những giá trị thực chất và năng lực của con người.
Hãy coi cuộc đời như một ván bài Poker. Bạn không thể chọn những quân bài mình được chia, nhưng bạn hoàn toàn có quyền chọn cách chơi chúng. Có những người sinh ra đã cầm trên tay một bộ bài xấu xí, nhưng họ vẫn có thể thắng nếu đủ bản lĩnh. Bạn có hai lựa chọn: hoặc là dành cả đời để khóc lóc về bộ bài đen đủi đó, hoặc là dùng hết sức bình sinh để lật ngược thế cờ. Tôi đã chọn hành động. Tôi đã thất bại vô số lần, nhưng khi tôi thắng, đó sẽ là những chiến thắng rực rỡ và vĩ đại.
Hãy ngừng tiêu tốn năng lượng vào việc than vãn. Hãy dùng chính sự uất ức và khao khát đó để vượt lên trên hoàn cảnh nghiệt ngã hiện tại. Đó là cách duy nhất để bạn thực sự giành chiến thắng trong trò chơi cuộc đời này. Đừng để mình trở thành một kẻ tầm thường luôn cần sự thương hại. Hãy là một chiến binh, một kẻ dám chấp nhận sự khắc nghiệt của thực tế để tôi luyện nên một bản lĩnh thép. Cuộc đời không nợ bạn bất cứ điều gì, chính bạn phải là người tự đi giành lấy những gì mình muốn.
