Để rèn được sự tự tin Alpha.
Sự tự tin không đến từ mánh khóe, cũng không phải từ việc học thuộc vài câu thần chú hay diễn cho ra vẻ “alpha”. Cốt lõi của tự tin nằm ở một chỗ rất đơn giản nhưng cực kỳ khó làm: tách hoàn toàn giá trị bản thân mình ra khỏi ý kiến và phán xét của người khác.
Khi không còn để lời khen hay tiếng chê của thiên hạ quyết định tôi là ai, thì tôi trở nên tự do. Tự do ở đây không phải là bất cần đời, mà là không còn bị trói buộc. Người khác nghĩ gì, nói gì về tôi, tốt hay xấu, đều không còn ảnh hưởng đến lòng tự trọng và sự tự tin của tôi. Tôi không còn sống trong trạng thái lúc nào cũng nhìn ra ngoài để xin phép thế giới cho mình được tồn tại.
Phần lớn đàn ông thiếu tự tin không phải vì họ kém cỏi, mà vì họ sợ bị đánh giá. Họ sợ nói sai, sợ làm sai, sợ bị chê cười, sợ không vừa lòng ai đó. Chính nỗi sợ này làm họ co rúm lại, lựa chọn an toàn, tự ghét bản thân và đưa ra những quyết định tồi. Họ dành cả đời để cố làm hài lòng tất cả mọi người, trong khi điều đó là bất khả thi. Bạn không thể làm vừa lòng tất cả, và càng cố làm vậy, bạn càng đánh mất chính mình.
Tôi nhận ra một điều rất rõ: khi tôi còn để ý kiến của người khác chi phối cảm xúc và giá trị bản thân, tôi đang cho phép những cái đầu tầm thường nhất định nghĩa con người tôi. Người ta nói rồi, người ở tầm cao bàn về ý tưởng, người trung bình bàn về sự kiện, còn kẻ nhỏ nhen thì phê phán về con người. Nếu bạn để những lời bàn tán đó quyết định bạn là ai, thì bạn đang tự hạ mình xuống mức thấp nhất.
Những người tôi gặp ngoài đời mà thực sự tự tin, đều có một điểm chung: họ không sống để giải thích bản thân. Họ không cần được công nhận để cảm thấy có giá trị. Họ hành động theo bản chất của mình, như thể trên đời này không có ai đang ngồi chấm điểm họ cả. Chính sự tách rời khỏi ý kiến của thiên hạ đã mở ra sự sáng tạo, bản năng, tài năng tự nhiên và cái “chất” riêng của mỗi người.
Cá nhân tôi, khi người khác phán xét hay nói về tôi một khi tôi đạt được thành tựu gì đó, không hề làm tôi lay chuyển. Ngược lại, nó càng củng cố sự tự tin của tôi. Tôi nhìn vào đó và hiểu rằng: nếu tôi không có giá trị, chẳng ai thèm bận tâm đến tôi. Việc người ta nói về tôi chỉ chứng tỏ tôi đủ nổi bật để khiến họ phải chú ý. Hãy làm quen với việc bị soi mói và phán xét, khi bạn ở đỉnh cao.
Vì vậy, nếu bạn muốn có sự tự tin bền vững, không phải loại giả tạo để diễn trước thiên hạ, thì hãy bắt đầu từ đây: không cho phép ý kiến và phán xét của người khác quyết định giá trị của bạn. Khi bạn làm được điều đó, bạn sẽ không chỉ tự tin hơn, mà còn sống đúng với con người mình hơn. Và đó mới là nền tảng của lòng tự trọng thật sự.
