CÓ NÊN REDPILL BẠN BÈ HAY KHÔNG ?!

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Có nên “red piII” bạn bè hay không ?!

Câu trả lời ngắn gọn là: tùy người. Không phải ai cũng đủ khả năng, đủ tâm thế, hay đủ độ “chịu đòn” để nuốt viên Kẹo Dâu. Và nếu bạn làm sai người, sai thời điểm, hậu quả không hề nhẹ.

Tôi đã quan sát rất lâu, cả từ trải nghiệm cá nhân lẫn từ hàng trăm đàn ông khác. Phần lớn những người tìm đến red piII không phải vì tò mò, cũng không phải vì muốn tỏ ra ngầu hay nổi loạn. Họ đến vì bị đời đập cho tỉnh. Một cú chia tay tàn nhẫn. Một cuộc ly hôn. Bị phản bội. Bị đá như rác. Bị cướp con, cướp tiền bạc tài sản, cướp luôn cả niềm tin. Khi một gã đã đầu tư cảm xúc, thời gian, tiền bạc, và cả tương lai vào một người phụ nữ, rồi một ngày thức dậy và nhận ra: mình chẳng có giá trị gì trong mắt cô ta – đó là lúc anh ta bắt đầu đi tìm câu trả lời.

Đó là cách hầu hết đàn ông bước chân vào thế giới này. Họ không muốn lịch sử lặp lại. Họ không muốn ngu thêm lần nữa. Họ bắt đầu tự hỏi: “Rốt cuộc là mình đã làm sai ở đâu?” Và từ câu hỏi đó, họ tìm đến cộng đồng nghệ sĩ vợt gái, thầy bà dạy hẹn hò, đến red piII. Không phải để đổ lỗi cho phụ nữ, mà để tự sửa chính mình, để lần sau không còn bị nghiền nát như vậy nữa.

Thực tế, với rất nhiều đàn ông, PUA(pickupartist) chính là liều red piII đầu tiên. Không có cách nào “tỉnh” nhanh hơn việc ra ngoài đời, tiếp cận phụ nữ thật, nói chuyện thật, bị từ chối thật, và nhìn thẳng vào cách họ phản ứng. Sau một thời gian, mọi ảo tưởng tình yêu từ Disney, Hollywood, Titanic, tình yêu vĩnh cửu, hi sinh vô điều kiện… rụng sạch. Bạn nhận ra rằng thế giới không vận hành như mấy bộ phim đã nhồi vào đầu bạn từ nhỏ. Phụ nữ không phải công chúa hoàn hảo. Và thực tại không hề nhân từ với những gã đực rựa ngây thơ.

Tôi lấy ví dụ rất đơn giản: Titanic. Hình ảnh Rose nhảy khỏi xuồng cứu sinh để ở lại với Jack đã ám ảnh cả một thế hệ đàn ông. Có thể ở thời của bà cố chúng ta, điều đó còn xảy ra. Nhưng nếu đặt một Rose của thế kỷ 21 vào tình huống đó, tôi không dám chắc rằng cô ta sẽ làm như vậy. Không phải vì phụ nữ xấu xa, mà vì bản chất và điều kiện xã hội đã thay đổi. Tin vào những hình mẫu cũ trong một thế giới mới là đỉnh chóp của nghu si.

Vấn đề là: không phải ai cũng muốn nghe sự thật.

Bạn có những người bạn, cả nam lẫn nữ, mà chỉ cần bạn nhắc đến red piII thôi là họ đã khó chịu. Họ cảm thấy bị xúc phạm. Và bạn nên hiểu lý do tại sao: không phải vì red piII sai, mà vì nó đập nát thế giới quan mà họ đang bám vào để sống. Toàn bộ bản sắc, niềm tin, đạo đức, cách họ nhìn thế giới… đều được xây dựng trên một hệ giá trị giả tạo – cái mà tôi gọi là “ma trận”.

Có những người cắm rễ quá sâu trong ma trận. Cuộc đời và niềm tin của họ phụ thuộc vào nó. Nếu bạn giật phích cắm ra, họ không chỉ đau mà còn sụp đổ. Tôi đã thấy điều này xảy ra với không ít người nổi tiếng, những người bị “red piII” một cách thụ động: vợ bỏ, bị cắm sừng, bị ly hôn. Với một số người, cú sốc đó quá lớn. Họ không chịu nổi. Và họ tự kết thúc cuộc đời mình.

Đó là lý do tôi luôn nói: đừng ngu ngốc nghĩ rằng ai cũng nên được bón viên Kẹo Dâu.

Có một giới hạn tuổi tác và hoàn cảnh. Nếu một người đàn ông đã ngoài 70, sống với một người vợ 30–40 năm, cuộc đời tương đối yên ổn, thì việc “thức tỉnh” lúc đó không giúp gì cả. Nó chỉ phá hủy nốt phần còn lại của cuộc sống ông ta. Cứ để họ sống nốt trong ma trận. Không sao cả.

Nhưng nếu bạn còn trẻ, ở độ tuổi 20s, 30s, 40s, thậm chí 50s – thì vẫn còn thời gian để sống thật. Vấn đề là, ngay cả khi đã ăn Kẹo Dâu, bạn vẫn đang sống trong một thế giới blue piII. Không phải vì bạn tỉnh thì cả xã hội cũng tỉnh theo. Ngược lại. Bạn sẽ thấy mình cô độc hơn. Tôi đã nói rất nhiều về cảm giác cô đơn sau khi red piII, vì đơn giản là đa số mọi người không cùng tần số với bạn nữa.

Hầu hết đàn ông không “thức tỉnh” vì họ chưa bị ép. Theo đúng định luật Newton: một vật đang đứng yên sẽ đứng yên, trừ khi có một lực đủ mạnh tác động vào. Với đàn ông, lực đó thường là thảm họa tình cảm. Khi mọi thứ vẫn “ổn”, họ không có lý do gì để đặt câu hỏi. Và vì vậy, họ không sẵn sàng nghe bạn.

Toàn bộ xã hội này ,gia đình, bạn bè, đồng nghiệp…được xây dựng trên ma trận. Những giá trị giả, niềm tin giả, đạo đức giả. Với rất nhiều người, nếu lấy nó đi, họ không biết phải sống thế nào. Nên khi bạn cố red piII họ, họ không nghe. Họ nói bạn điên. Họ nói bạn tức giận. Họ nói bạn tiêu cực, cay cú, overthinking. Họ dùng đủ loại ngôn ngữ xấu hổ hóa: “Ai làm tổn thương cậu vậy?”, “Cậu có vấn đề với bố mẹ à?”, “Sao cậu không sống tích cực lên?”

Đó là cách ma trận tự bảo vệ nó.

Chỉ một tỷ lệ rất nhỏ trong vòng xã hội của bạn là sẵn sàng. Và bạn sẽ nhận ra họ rất nhanh. Họ không lặp lại mấy khẩu hiệu rỗng tuếch từ truyền thông chính thống. Họ không cổ vũ cho quyền lực tập thể mù quáng. Họ có khả năng tự quan sát, tự nghi ngờ, tự phản biện. Họ nhìn ra các thao túng xã hội mà đa số người khác không thấy, hoặc thấy mà không dám nói.

Khi bạn red piII, bạn sẽ trải qua một giai đoạn tức giận. Oán giận. Cay đắng. Người ta gọi đó là “red piII rage”. Nó là hệ quả tự nhiên của việc nhận ra rằng cả đời mình đã bị lừa. Bạn không còn sợ mất lòng. Bạn không còn sợ bị đánh giá. Và khi ai đó cố nhét lại blue piII vào miệng bạn, bạn phản ứng rất mạnh.

Nhưng đây là điểm quan trọng: đừng cố “giảng đạo” cho những người chưa sẵn sàng. Cuộc đời họ được xây dựng trên ma trận. Muốn họ tỉnh, cần một cú sốc đủ lớn. Và cú sốc đó không phải việc của bạn tạo ra.

Sự thật về phụ nữ, về tình yêu, về quyền lực, về xã hội – hầu hết đàn ông chỉ nhìn thấy khi họ mất tất cả. Khi người phụ nữ mà họ tin là yêu mình vô điều kiện quay lưng đi như chưa từng tồn tại. Khi đó, họ mới hiểu rằng tình yêu của phụ nữ luôn có điều kiện. Không phải vì họ xấu, mà vì họ được lập trình như vậy.

Tôi biết điều này vì tôi đã sống trong ma trận phần lớn cuộc đời mình. Tôi chỉ thật sự thoát ra hơn mười năm trước. Tôi học được bản chất phụ nữ không phải từ sách vở, mà từ việc tương tác với họ ngoài đời. Sau một thời gian đủ dài, bạn không còn lừa được chính mình nữa. Bạn buộc phải nhìn vào thực tế. Và khi đã nuốt Kẹo Dâu rồi, bạn không thể quay lại. Bạn không thể “chưa từng nhìn thấy”.

Khi đã nuốt red piII, bạn sẽ mất bạn bè. Không phải vì bạn xóa họ, mà vì họ tự xóa bạn. Tôi đã trải qua điều đó. Khi bạn dám nói ngược lại những gì ma trận bảo bạn phải nói, bạn trở thành kẻ nguy hiểm. Bạn bị dán nhãn: ghét phụ nữ, độc hại, phản động, phân biệt giới tính, đủ thứ. Những nhãn đó giờ đây rỗng tuếch, vì bị lạm dụng quá nhiều. Nhưng ma trận vẫn dùng chúng, vì đó là vũ khí duy nhất còn lại.

Và tôi nhấn mạnh điều này: red piII không có nghĩa là ghét phụ nữ. Nếu tôi ghét phụ nữ, tôi đã không hẹn hò 2-3 con ghệ cùng lúc. Tôi hiểu phụ nữ – và chính vì vậy tôi không ảo tưởng về họ. Tôi chấp nhận họ như họ vốn là, không phải như những gì xã hội dạy tôi phải tin.

Cuối cùng, điều bạn cần hiểu là: không phải ai trong đời bạn cũng sẽ đi cùng bạn đến cuối con đường. Red piII không dành cho số đông. Nó dành cho những người đủ tỉnh táo, đủ can đảm, và đủ sức chịu đau để sống trong thực tại. Việc của bạn không phải là cứu tất cả mọi người, mà là không tự lừa dối chính mình nữa.

Chỉ vậy thôi.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết