AI CŨNG LÀ NẠN NHÂN TRONG CÂU CHUYỆN CỦA MÌNH

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Có một câu chuyện về hai anh em sinh đôi, Frank và Andy. Hai gã này cùng một dòng máu, cùng lớn lên trong một địa ngục trần gian. Cha của chúng là một gã nát rượu, vũ phu, chuyên đánh đập vợ con rồi bỏ đi biệt tích. Mẹ chúng thì khốn nạn không kém, mụ ta coi việc dí thuốc lá đang cháy vào tay con mình làm trò tiêu khiển mỗi khi rầu rĩ, để rồi cuối cùng kết liễu đời mình bằng một sợi dây thừng mà chẳng ai thèm đến viếng. Cùng một xuất phát điểm tồi tệ như nhau, nhưng ở tuổi 50, cuộc đời họ là hai thái cực đối lập.

Andy hiện tại là một kẻ bợm trợn, nghiện ngập, sống vất vưởng trong những khu nhà trọ rẻ tiền và chẳng có lấy một xu dính túi. Gã có vài đứa con với những người đàn bà khác nhau nhưng chẳng đứa nào biết cha mình là ai. Trong khi đó, Frank sở hữu một cơ ngơi khổng lồ, một doanh nghiệp tạo việc làm cho 50 con người và là trụ cột của cộng đồng. Anh ta có một người vợ tào khang và những đứa con ngoan ngoãn sắp vào đại học. Khi một chuyên gia tâm lý hỏi cả hai rằng tại sao cuộc đời họ lại ra nông nỗi này, họ đều đưa ra cùng một câu trả lời: “Với một gia đình như thế, tôi còn có thể trở thành hạng người nào khác được sao?”

Bạn thấy đấy, thế gian này ai cũng có một “câu chuyện bi thương” để kể. Ai cũng từng là nạn nhân của một sự bất công, một vụ tai nạn hay một cú sốc tâm lý nào đó. Bản thân tôi cũng từng bị vu khống tội quấy rối phụ nữ suốt nhiều năm. Nhưng cái văn hóa hiện nay đang rất nực cười: nó ưu tiên và ban thưởng cho những kẻ biết phô diễn nỗi đau của mình giỏi nhất. Người ta dùng nguồn gốc nô lệ, dùng sự áp bức của chế độ gia trưởng (phụ quyền) hay những thiệt thòi cá nhân để làm bàn đạp đòi hỏi đặc quyền, thay vì dùng thực lực.

Xã hội có thể cổ xúy việc than vãn, nhưng đối với sự phát triển cá nhân của bạn, việc chìm đắm trong bi kịch là điều tồi tệ nhất bạn có thể làm. Tôi học được sự tự tin và bản lĩnh không phải từ những ngày tháng êm đềm, mà từ lúc bị đình chỉ học, không tiền bạc, không mối quan hệ và phải tự sinh tồn. Chính cái “câu chuyện bi thương” đó đã rèn cho tôi một tinh thần thép. Bây giờ, chẳng có lời châm chọc hay sự công kích nào trên mạng xã hội có thể làm tôi lung lay, vì tôi đã từng chịu đựng những đòn roi tâm lý khủng khiếp hơn thế nhiều.

Cái bẫy lớn nhất là bạn dùng nỗi đau để khơi gợi sự thương hại từ người khác—một thứ hành động thụ động và hèn nhát. Đừng bao giờ vinh danh bản thân thông qua tư cách “nạn nhân”. Nỗi đau của bạn chẳng có gì đặc biệt cả. Mỗi ngày có hàng ngàn người bị xe đâm, hàng ngàn gia đình mất mát, hàng triệu người bị đối xử bất công. Nếu bạn cứ bám lấy cái sẹo đó mà gãi, nó sẽ không bao giờ lành. Thay vì ngồi đó than khóc, hãy dùng cái năng lượng tiêu cực, cái sự giận dữ và nỗi buồn đó làm nhiên liệu để xoay chuyển vận mệnh.

Đừng chọn làm Andy, kẻ để quá khứ nghiền nát đời mình. Hãy chọn làm Frank, kẻ dùng chính đống tro tàn của quá khứ để xây dựng nên một đế chế. Bạn không thể chọn những gì đã xảy ra với mình, nhưng bạn hoàn toàn có quyền chọn cách đối đầu với nó. Sự khác biệt giữa một kẻ bại trận và một người thành công nằm ở chỗ: một bên coi nỗi đau là cái cớ để buông xuôi, bên còn lại coi đó là bài kiểm tra sức mạnh. Hãy đứng dậy, dẹp bỏ mấy lời than vãn rẻ tiền đó đi và chứng minh cho thế giới thấy bạn mạnh mẽ hơn những gì đã vùi dập bạn.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết