SỰ QUÝ GIÁ CỦA THỜI GIAN

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Tôi là kiểu người lúc nào cũng thấy thời gian như đang trêu ngươi mình. Muốn làm cái gì to tát thì thời gian lại ngắn ngủi, cứ như ông trời cố tình chơi khăm. Người có tham vọng như tôi, nếu không tận dụng từng giây phút để làm việc, để tiến lên, thì tự dưng thấy ghét bản thân kinh khủng. Cứ ngồi không là lòng tự trọng nó bị tổn thương ngay, kiểu như mình đang phản bội chính lý do mình tồn tại. Với tôi, sống là phải làm, phải tạo ra giá trị, không thì cuộc đời này nhạt nhẽo lắm.

Người tham vọng chỉ hạnh phúc khi đang cày cuốc, còn không thì cứ như mất hồn. Không phải vì tôi muốn thế đâu, mà là không có lựa chọn nào khác. Nếu không gắn hạnh phúc với việc làm ra trò, thì cuộc sống này khác gì cái xác không hồn? Chỉ những người không biết quý thời gian mới thản nhiên để nó trôi đi vô ích. Họ không có tham vọng, nên chẳng màng đến những cơ hội bị bỏ lỡ. Nếu họ được thấy phiên bản của mình khi chăm chỉ, có khi họ còn tưởng đó là trò lừa đảo. Người tầm thường thì chẳng mơ mộng, nói gì đến biến giấc mơ thành hiện thực.

Một người từng thành công mà giờ bỏ cuộc, không còn nỗ lực, thì chẳng khác gì cái bóng của chính mình. Thành công giống như một thứ gây nghiện, còn tham vọng thì khắc nghiệt. Người bỏ cuộc không còn được xem là đàn ông đúng nghĩa nữa, cả bản thân lẫn người ngoài đều thấy thế. Xã hội kỳ vọng vào đàn ông rất cao, nên ai không cố gắng sẽ bị coi thường. Muốn trở thành người xuất sắc không chỉ là đạt được thành tựu, mà là phải tiếp tục đạt được. Nghỉ hưu không có trong từ điển của tôi, vì công việc chỉ dừng khi thời gian của mình cạn kiệt.

Thời gian thì có hạn, còn tham vọng thì tham lam vô độ. Thế nên, tôi phải biết chọn lọc, phân biệt cái gì đáng làm, cái gì không, rồi sống với lựa chọn đó dù sau này có hối hận hay không. Thời gian không giống tiền, không thể tùy ý tiêu. Nó cứ trôi đi, chẳng thèm hỏi ý kiến ai. Biết vậy, tôi luôn cố gắng dùng nó một cách khôn ngoan nhất. Chính từ suy nghĩ này mà tôi bị ám ảnh bởi việc làm sao để thời gian của mình chất lượng hơn, dù số lượng thì trời đã định.

Tôi biết đời người ngắn ngủi, nhưng trí óc thì lại có thể mơ đến vô hạn. Điều này khiến tôi luôn sống với cảm giác chẳng gì mình làm là đủ, nhưng nếu không cố gắng thì chính là tự phản bội mình. Nếu tôi biết cách dùng thời gian tốt hơn đối thủ, tôi sẽ vượt họ. Nếu cùng một khoảng thời gian, nhưng tôi làm được nhiều hơn, tôi thắng. Ai cũng có một lượng thời gian như nhau, nhưng chất lượng thì do mình quyết định.

Chất lượng thời gian phụ thuộc vào ba yếu tố chính: tầm nhìn, năng lượng và sự tập trung. Không có năng lượng, tôi chẳng làm được gì. Không có tầm nhìn, tôi không biết mình đang đi đâu. Không có tập trung, tôi sẽ lạc lối dù có cả năng lượng lẫn tầm nhìn. Chỉ cần thiếu một trong ba thứ này, tiềm năng của tôi sẽ bị kìm hãm. Người không đạt được gì nên nhìn lại xem mình yếu ở điểm nào, rồi tìm cách khắc phục. Đừng chỉ mơ mộng, hãy hành động!


Mạng internet đúng là kho tàng kiến thức, nhưng cũng là cái bể chứa đầy drama. Người ta sẵn sàng làm đủ trò để thu hút sự chú ý của bạn, từ cãi lộn online đến kể chuyện đời tư. Người bình thường khó mà giữ được sự tự chủ trước những màn kịch này, nên tôi phải cẩn thận chọn lọc ai đáng để mình dành thời gian.

Internet là một nền kinh tế của sự chú ý, drama là món ăn nhanh của tâm trí, giống như đồ ăn vặt làm hại cơ thể. Nó cướp mất sự tập trung và thời gian của tôi, mà chẳng mang lại giá trị gì. Những người tạo drama chẳng quan tâm đến việc bạn đang cố trở thành phiên bản tốt hơn của mình. Họ chỉ muốn bạn sa lầy vào câu chuyện của họ để họ nổi hơn. Đừng để họ thắng!

Thời gian của tôi quý giá, không chỉ với tôi mà cả với những kẻ muốn lợi dụng cảm xúc của tôi để câu view. Drama tạo ra sự cuồng loạn, nhưng chỉ có lợi cho người đứng sau nó, còn tôi thì bị cuốn vào mà chẳng được gì. Muốn dùng thời gian hiệu quả, tôi phải tránh xa drama. Người giỏi tạo drama để phục vụ mục đích của họ, nhưng không bao giờ để bị cuốn vào drama của người khác.


Để trở nên xuất sắc, tôi phải lọc thông tin mình tiếp nhận. Nếu cứ xem những thứ tầm thường, đọc những thứ nhảm nhí, nói chuyện với những người chẳng có chí tiến thủ, thì tôi cũng sẽ tầm thường thôi. Nghe thì đơn giản, nhưng làm được mới khó.

Tôi không chỉ tránh drama, mà còn tránh cả những thứ vô bổ. Người bình thường thường chẳng đi đến đâu trong đời, nên họ thích đắm mình trong những chuyện nhỏ nhặt để quên đi thực tại. Họ không xây dựng cuộc sống của mình, nên chỉ biết ngồi bình phẩm cuộc sống của người khác. Đó là tâm lý của kẻ tiêu thụ, không phải người tạo ra giá trị. Tôi không muốn dính dáng đến họ.

Người bình thường bị cuốn vào những chuyện vặt vãnh, còn người giỏi thì tránh xa chúng. Vì sao khó tránh? Vì người tầm thường thì đông, mà chuyện vặt thì hấp dẫn họ. Muốn giỏi, tôi phải trở nên kén chọn hơn, chỉ giao du với những người có cùng chí hướng. Khi tôi đặt tiêu chuẩn cao cho bản thân, tôi cũng sẽ đòi hỏi cao ở người khác. Ai không theo kịp, tôi đành để lại phía sau, nếu không họ sẽ kéo tôi xuống cùng.


Những người chưa đạt được gì thường hay than vãn rằng cải thiện bản thân khó quá. Thay vì dùng năng lượng để phàn nàn, sao không dùng nó để tiến bộ? Bí quyết là phải yêu lấy cái sự cày cuốc. Nếu tôi thích việc mình làm, nó chẳng khác gì chơi, và tôi sẽ làm tốt hơn. Tôi luôn nghĩ rằng mỗi việc tôi làm đều giúp tôi hoàn thiện hơn, rằng nỗ lực là chuyện bình thường.

Mục tiêu của tôi là yêu công việc đến mức chẳng muốn làm gì khác ngoài nó. Thay vì trốn vào phim ảnh hay trò giải trí, tôi muốn đọc sách, tập gym, kết nối với người giỏi, và sáng tạo. Cảm xúc ảnh hưởng lớn đến việc tôi làm hay không làm gì. Nếu tôi nghĩ tiêu cực về một nhiệm vụ, nó sẽ khó hơn, dù bản chất nó chẳng khó. Thế nên, tôi cố xây dựng cái nhìn tích cực về những việc thử thách, vì đó là con đường dẫn đến sự xuất sắc.


Cuối cùng, tôi muốn nói rằng để sống một cuộc đời đáng giá, tôi phải dấn thân vào những thứ khó khăn và tận hưởng cảm giác vượt qua thử thách. Hối tiếc về thời gian đã mất là vô ích, vì đó cũng là lãng phí thời gian hiện tại. Tôi không khuyến khích việc tiêu xài thời gian vô bổ, nhưng nếu lỡ làm thế, hãy tha thứ cho mình và tiếp tục tiến lên. Nắm lấy ngày hôm nay, vì đó là tất cả những gì tôi có!